Tiếng lăn bánh xe trên sỏi đá khiến bầu không khí trong căn nhà hoang trở nên căng thẳng tột độ. Bên ngoài, những cành cây khô héo đung đưa trong cơn gió lạnh, tạo thành những tiếng rít rợn người. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và cả mùi hanh hao của kim loại sắt gỉ hòa vào nhau, bao trùm cả không gian tối tăm. Hứa Nhiên nín thở, bấu chặt lấy tay áo Tần Dịch. Trong bóng tối, hai đứa trẻ chỉ có thể nhìn nhau bằng ánh mắt hoảng loạn nhưng đầy quyết tâm. Bất kể đó là ai, là bạn hay thù, bọn chúng đều không thể trốn thoát một mình.
Tần Dịch kéo nhẹ tay Hứa Nhiên, giọng nói nhỏ nhưng cứng rắn: "Chuẩn bị sẵn sàng. Nếu có cơ hội, chúng ta phải chạy ngay lập tức."
Hứa Nhiên gật đầu, bàn tay nhỏ siết chặt lấy vạt áo cậu. Cô bé không biết cậu lấy đâu ra dũng khí để bình tĩnh đến vậy, nhưng chỉ cần có cậu bên cạnh, cô cũng thấy an tâm hơn phần nào.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng "rắc" – như thể có ai đó vừa dẫm lên cành cây khô. Sau đó, tất cả chìm vào im lặng. Quá im lặng.
Tần Dịch nuốt khan, tai cậu căng lên lắng nghe từng tiếng động dù là nhỏ nhất. Và rồi —
BANG!
Cánh cửa phòng giam bật mở, ánh sáng mạnh mẽ từ đèn pin rọi thẳng vào trong. Hứa Nhiên giật mình hét lên một tiếng, nhưng ngay sau đó một bàn tay rắn chắc đã bịt chặt miệng cô bé. Cô bé vùng vẫy trong hoảng loạn, nhưng rồi nhận ra ánh mắt quen thuộc của một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát.
"Cứu được rồi...!" Giọng nói nghẹn ngào của người cảnh sát vang lên. "Hai đứa nhỏ an toàn!"
Cảnh sát đã đến! Họ đã tìm được hai đứa!
Hứa Nhiên òa khóc, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô bé siết chặt lấy cánh tay viên cảnh sát như thể sợ rằng nếu buông ra, tất cả chỉ là một giấc mơ. Tần Dịch đứng cạnh cô, gương mặt vẫn bình tĩnh nhưng bàn tay nhỏ đã nắm chặt thành nắm đấm, những ngón tay tái nhợt vì căng thẳng.
Nhưng đúng lúc đó —
"CHẠY NGAY!" Một giọng hét vang lên từ bên ngoài.
ẦM!
Tiếng súng nổ vang rền, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Một viên đạn xuyên qua không khí, cắm thẳng vào bức tường phía sau hai đứa trẻ. Hứa Nhiên hét lên, theo bản năng ôm chặt lấy Tần Dịch. Cậu bé kéo cô bé xuống, ép cả hai sát vào mặt đất. Hơi thở của cậu gấp gáp, đôi mắt tối sầm lại bởi nỗi tức giận xen lẫn sợ hãi. Mỗi giây trôi qua đều như một con dao cứa vào tim cậu.
Bọn bắt cóc đã phát hiện ra! Chúng sẽ không dễ dàng để mất con tin.
Một tên cầm súng lao vào phòng, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ. "Không đứa nào được đi đâu hết!" Hắn gầm lên, khẩu súng nhắm thẳng vào đầu viên cảnh sát.
PẰNG!
Tiếng súng nổ ngay tức khắc, nhưng lần này không phải từ phía bọn bắt cóc. Viên cảnh sát đã nhanh tay hơn, viên đạn cắm thẳng vào vai tên tội phạm, khiến hắn lảo đảo ngã xuống.
"Chạy! Chạy ngay!" Viên cảnh sát gào lên, kéo hai đứa trẻ đứng dậy.
Tần Dịch nắm chặt tay Hứa Nhiên, lao ra ngoài theo sự chỉ dẫn của cảnh sát. Nhưng khi chỉ còn cách cánh cửa tự do vài mét, một bóng đen bất ngờ lao ra từ bên cạnh.
Tên bắt cóc bị thương nhưng vẫn còn sức, hắn chộp lấy Hứa Nhiên, siết chặt cô bé trong vòng tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh của mình. "Muốn chạy sao? Không dễ vậy đâu!"
"KHÔNG!" Tần Dịch gào lên, mắt cậu đỏ ngầu.
Hứa Nhiên giãy giụa, bàn tay nhỏ bé đấm thùm thụp vào ngực hắn. "Buông ra!"
Tên bắt cóc siết mạnh hơn, gằn giọng: "Nếu tao không có được tiền chuộc, thì ít nhất tao cũng phải lấy được một mạng sống."
Hắn rút ra một con dao găm sáng loáng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn pin. Hứa Nhiên cứng đờ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
Mọi thứ như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.
Nhưng ngay trước khi lưỡi dao kịp hạ xuống —
Tần Dịch lao đến như một con mãnh thú, cả người cậu đập thẳng vào hông tên bắt cóc, khiến hắn mất thăng bằng. Hứa Nhiên nhân cơ hội vùng ra, nhưng lưỡi dao vẫn vung lên theo quán tính.
XẸT!
Một đường cắt dài hiện lên trên cánh tay Tần Dịch. Máu rỉ ra, thấm đẫm lớp áo sơ mi trắng của cậu bé.
"Dịch!" Hứa Nhiên hét lên.
Cậu bé không nói gì, chỉ cắn chặt răng, ánh mắt trừng trừng nhìn kẻ trước mặt. Tên bắt cóc chưa kịp phản ứng thì một loạt tiếng súng khác vang lên. Hắn đổ gục xuống ngay tức khắc.
Những cảnh sát khác đã xông vào, bọn bắt cóc còn lại nhanh chóng bị khống chế. Nhưng lúc này, tất cả mọi thứ trong mắt Tần Dịch đều trở nên mờ nhạt.
Chỉ còn Hứa Nhiên.
Cô bé quỳ xuống bên cạnh cậu, đôi mắt ngập nước, bàn tay nhỏ bé run rẩy chạm vào vết thương của cậu. "Dịch... cậu có đau không?"
Tần Dịch nhìn cô bé, đôi mắt đen láy của cậu bé phản chiếu hình ảnh của cô. Trong một khoảnh khắc, cậu bé không còn là một đứa trẻ sáu tuổi nữa. Cậu cảm thấy một thứ gì đó rất lạ, rất sâu, rất khó gọi tên đang hình thành trong tim mình.
Cô bé này... cậu đã liều mạng để bảo vệ cô.
Cô bé này... từ nay về sau, cậu sẽ không bao giờ để cô rời xa cậu nữa.
Vết thương đau rát trên tay, nhưng trong lòng cậu, một nỗi ám ảnh còn sâu hơn đang dần dần khắc ghi.
Mãi mãi.