Căn phòng tối đen như mực, chỉ có vài tia sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ nhỏ, hắt lên khuôn mặt lấm lem của hai đứa trẻ. Mùi ẩm mốc bủa vây, không khí ngột ngạt, pha lẫn chút mùi rỉ sét của những thanh sắt hoen gỉ. Hứa Nhiên nín thở, bàn tay nhỏ siết chặt góc áo Tần Dịch khi bọn bắt cóc tiến lại gần. Hơi thở của cô bé run rẩy, nhưng cô không dám phát ra âm thanh nào.
Tần Dịch cũng không nhúc nhích. Đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ sắc bén không giống một đứa trẻ sáu tuổi. Cậu lặng lẽ che chắn cho Hứa Nhiên, ánh nhìn khóa chặt vào kẻ đứng trước mặt. Cả người cậu căng cứng, như một con báo con đang sẵn sàng lao vào kẻ địch.
Tên đàn ông có vết sẹo dài trên má nở một nụ cười nhếch nhác. "Hai nhóc con, muốn chạy trốn à? Các người nghĩ nơi này là sân chơi sao?"
Gã cúi xuống, giật mạnh cánh tay Tần Dịch, lôi cậu bé đứng dậy. Hứa Nhiên hoảng sợ bám lấy bạn mình theo bản năng. "Đừng! Đừng làm hại cậu ấy!"
Tên bắt cóc bật cười, nhưng trong ánh mắt hắn là sự khinh miệt lạnh lùng. "Yên tâm đi, tao chưa có ý định gϊếŧ hai đứa mày. Nhưng nếu còn dám giở trò nữa, tao sẽ không chắc chắn điều gì đâu."
Hắn bóp chặt cằm Tần Dịch, buộc cậu bé phải ngước lên nhìn thẳng vào mình. "Mày thông minh lắm, nhóc con. Nhưng đừng quên, thông minh quá mà không có sức mạnh thì cũng chẳng ích gì đâu. Ở đây, bọn tao là kẻ quyết định."
Dứt lời, hắn đẩy mạnh Tần Dịch ngã xuống sàn. Cậu bé nghiến chặt răng, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Nhưng cậu biết, bây giờ không phải lúc để liều mạng. Cậu phải nhẫn nhịn, phải tìm thời cơ thích hợp.
Hứa Nhiên nhanh chóng đỡ lấy Tần Dịch, thì thầm lo lắng: "Cậu có sao không?"
Cậu bé khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi bọn bắt cóc. Lần này thất bại, nhưng cậu biết, không thể bỏ cuộc. Chỉ cần một cơ hội...
Tại sở cảnh sát, không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Tần Kiến Hoa đứng trước bản đồ, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua từng vị trí nghi vấn mà cảnh sát đánh dấu. Hứa Vĩnh cũng không khác gì, bàn tay anh nắm chặt đến mức nổi gân xanh.
"Bọn chúng vẫn chưa liên lạc lại sao?" Giọng anh khàn đặc, cố kiềm chế cơn giận.
Viên cảnh sát phụ trách vụ án lắc đầu. "Chúng tôi đã rà soát các địa điểm khả nghi, nhưng vẫn chưa tìm ra dấu vết cụ thể của bọn bắt cóc."
Tần Nhã Phương không còn giữ được bình tĩnh. Cô ôm mặt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. "Chúng ta không thể cứ chờ đợi như thế này được... Lỡ như bọn chúng... lỡ như..."
"Không!" Tần Kiến Hoa cắt ngang, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định. "Bọn chúng cần tiền. Nghĩa là ít nhất chúng ta vẫn còn thời gian. Nhưng không thể để mọi thứ phụ thuộc vào chúng."
Anh quay sang cảnh sát, ánh mắt sắc lạnh. "Các anh đã điều tra về những băng nhóm bắt cóc gần đây chưa? Có nhóm nào khả nghi không?"
Viên cảnh sát gật đầu. "Có một băng nhóm hoạt động bí mật thời gian gần đây, chuyên nhắm vào con cái các gia đình giàu có. Chúng hành động rất cẩn thận, hiếm khi để lại dấu vết. Nhưng chúng tôi đang lần theo một manh mối quan trọng."
Tần Kiến Hoa nheo mắt. "Là gì?"
Viên cảnh sát ngập ngừng một giây, rồi chậm rãi nói: "Một chiếc xe tải cũ màu đen được nhìn thấy gần trường học của bọn trẻ vào ngày xảy ra vụ bắt cóc. Chúng tôi đang truy xuất camera an ninh để tìm ra lộ trình của nó."
Nghe đến đây, Tần Kiến Hoa và Hứa Vĩnh đều lặng người. Một tia hy vọng lóe lên, dù mong manh.
Trong căn nhà hoang, đêm dần khuya. Bọn bắt cóc sau khi kiểm tra lại mọi thứ đã khóa cửa phòng, để mặc hai đứa trẻ trong bóng tối.
Hứa Nhiên run rẩy nép vào người Tần Dịch. "Dịch... tớ sợ."
Cậu bé siết chặt tay cô bé, giọng nói nhẹ nhưng vững vàng: "Tớ sẽ không để cậu bị gì đâu. Tớ hứa."
Cô bé ngước đôi mắt ngập nước nhìn cậu. Trong bóng tối, dù sợ hãi đến tột cùng, nhưng chỉ cần nghe được giọng nói trầm tĩnh của Tần Dịch, cô bé vẫn có thể kiên cường thêm một chút.
Tần Dịch liếc nhìn xung quanh, não bộ hoạt động hết công suất. Chúng vẫn chưa canh chừng quá nghiêm ngặt. Nếu có thể tìm ra sơ hở...
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên bên ngoài. Như tiếng bánh xe lăn trên sỏi đá.
Cả hai đứa trẻ nín thở.
Bên ngoài cửa sổ, trong màn đêm, một bóng đen thấp thoáng lướt qua.
Là ai? Bạn hay thù?
Cơn ác mộng này... sắp đi đến cao trào.