Trong căn biệt thự rộng lớn của nhà họ Tần, ánh đèn chùm pha lê vẫn rực rỡ nhưng bầu không khí lại nặng nề đến ngột ngạt. Một cơn giông đang kéo đến, những tia chớp xé ngang bầu trời, hắt lên ô cửa sổ những vệt sáng chập chờn, bất an.
Tần Kiến Hoa đứng thẳng trước bàn làm việc, bàn tay siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Chiếc điện thoại đặt trên bàn vẫn đang trong trạng thái cuộc gọi vừa kết thúc, màn hình tối đen phản chiếu gương mặt lạnh lẽo nhưng ẩn chứa cơn cuồng nộ của anh.
Tần Nhã Phương – vợ anh – đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ hoe vì khϊếp sợ. Ngay khi vừa nghe thấy giọng nói vang lên trong điện thoại, nói rằng Tần Dịch bị bắt cóc, cô như muốn ngã khuỵu.
"Kiến Hoa… Chúng ta phải làm gì đây?" Giọng cô khàn đặc, gần như nghẹn lại.
Tần Kiến Hoa không đáp ngay. Trong đầu anh là một mớ hỗn loạn. Mặc dù suốt bao năm nay, anh đã quen đối mặt với nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy sợ hãi đến vậy. Sợ rằng nếu mình hành động sai, con trai anh sẽ gặp nguy hiểm.
Anh hít sâu một hơi, ép mình phải giữ bình tĩnh. Cuối cùng, anh cầm điện thoại lên, ánh mắt sắc lạnh.
"Anh sẽ không để bọn chúng làm hại con trai chúng ta." Giọng anh trầm thấp, nhưng từng chữ đều mang theo sự kiên định tuyệt đối.
Tần Nhã Phương cắn chặt môi, cố gắng ngăn nước mắt. Cô hiểu chồng mình, anh sẽ không dễ dàng khuất phục, nhưng lần này… đây không chỉ là chuyện làm ăn hay tranh đấu nữa, mà là tính mạng của con trai họ!
Tin dữ đến như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Hứa Vĩnh và Lâm Ngọc. Khi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát thông báo rằng con gái họ – Hứa Nhiên – cũng mất tích cùng với Tần Dịch, Lâm Ngọc gần như ngã quỵ ngay tại chỗ.
"KHÔNG! KHÔNG THỂ NÀO!" Cô ôm lấy ngực, hơi thở trở nên gấp gáp, cả người run lên vì kinh hoàng.
Hứa Vĩnh phải vội vàng đỡ lấy vợ mình, nhưng chính anh cũng chẳng khá hơn là bao. Trái tim anh như bị bóp nghẹt, đầu óc trống rỗng. Cô bé Hứa Nhiên của anh… đứa con gái nhỏ bé mà anh luôn bảo vệ, giờ lại đang ở trong tay bọn xấu?
"Chúng tôi đang nỗ lực điều tra và truy tìm tung tích của bọn bắt cóc. Mong anh chị bình tĩnh." Viên cảnh sát trấn an, nhưng giọng nói của ông cũng đầy vẻ căng thẳng.
"Bình tĩnh? Làm sao chúng tôi có thể bình tĩnh được khi con gái mình đang gặp nguy hiểm?" Hứa Vĩnh gần như gào lên, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận lẫn tuyệt vọng.
Lâm Ngọc bật khóc, bám chặt lấy tay chồng. "Vĩnh… anh nghĩ xem bọn chúng có làm hại con bé không? Hứa Nhiên của em… con bé sợ bóng tối lắm, nó lại rất nhạy cảm… Nếu như…"
"Đừng nói nữa!" Hứa Vĩnh cắt ngang, giọng nghẹn lại. Anh không thể chịu đựng nổi khi tưởng tượng đến viễn cảnh đó.
Tại sở cảnh sát, hai gia đình lần đầu tiên gặp nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Tần Kiến Hoa vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Hứa Vĩnh mang theo sự đồng cảm hiếm thấy. Cả hai người đàn ông đều là những bậc cha mẹ đang lo lắng đến phát điên vì con cái.
"Bọn bắt cóc liên lạc với anh sao?" Hứa Vĩnh lên tiếng trước, giọng anh khàn đặc.
"Ừ. Chúng đòi tiền chuộc." Tần Kiến Hoa gật đầu.
Hứa Vĩnh siết chặt nắm đấm. "Vậy chúng ta có nên đưa tiền cho chúng không?"
Tần Kiến Hoa nhìn anh một lúc lâu, sau đó lắc đầu. "Chúng ta không thể đặt cược mạng sống của bọn trẻ vào sự thương hại của bọn tội phạm. Cảnh sát đang điều tra, chúng ta cần tìm ra chúng trước khi quá muộn."
Hứa Vĩnh im lặng. Anh biết Tần Kiến Hoa nói đúng. Nhưng mỗi giây trôi qua, anh đều cảm thấy như một lưỡi dao cứa vào tim mình. Anh sợ. Sợ rằng nếu họ chậm một bước, con gái anh sẽ không thể trở về nữa.
Lâm Ngọc và Tần Nhã Phương ngồi cạnh nhau, gương mặt hai người mẹ nhợt nhạt, nước mắt chực trào.
"Hai đứa bé còn quá nhỏ… làm sao chúng chịu nổi đây?" Lâm Ngọc nghẹn ngào nói.
Tần Nhã Phương cũng ôm chặt lấy ngực, lòng quặn thắt. Cô chỉ có một đứa con trai duy nhất, và nếu mất đi Tần Dịch, cô không biết mình có thể sống tiếp thế nào.
Một cơn gió lạnh lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi thở của một đêm dài không hồi kết.
Trong căn nhà hoang, bóng đêm vẫn phủ kín từng góc phòng. Hai đứa trẻ bị trói chặt vào nhau, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào qua khe cửa sổ nhỏ.
Tần Dịch nheo mắt, cố gắng tìm kiếm một cơ hội. Cậu bé đã thầm quan sát từ lâu và phát hiện ra một điểm yếu: cửa sổ phía bên trái có một vết nứt nhỏ. Nếu có thể phá được nó…
"Cậu có dám thử trốn lần nữa không?" Cậu thì thầm.
Hứa Nhiên siết chặt tay, cố gắng nuốt xuống nỗi sợ. Cô bé gật đầu thật mạnh.
Cả hai lặng lẽ tiến về phía cửa sổ, cố gắng hết sức để không gây tiếng động. Nhưng đúng lúc đó—
Cạch!Cánh cửa phòng bật mở.
Bọn bắt cóc đứng ngay đó, ánh mắt tối tăm và hiểm độc.
"Các nhóc nghĩ có thể chạy thoát sao?"
Hứa Nhiên giật thót, cả người cứng đờ. Tần Dịch cũng khựng lại, đôi mắt cậu tối sầm.
Bọn chúng tiến tới, từng bước một, mang theo hơi thở của sự nguy hiểm.
Cơn ác mộng này… vẫn chưa kết thúc.