Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cưỡng Chiếm Trái Tim

Chương 12: Cố gắng trốn thoát

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bóng tối trong căn nhà hoang đổ dài trên nền đất lạnh lẽo. Không gian vắng lặng đến mức Hứa Nhiên có thể nghe thấy rõ từng nhịp thở gấp gáp của chính mình. Cô bé ngồi thu mình trong góc phòng, hai tay ôm lấy đầu gối, cơ thể vẫn còn run rẩy sau những gì đã xảy ra. Cạnh bên, Tần Dịch lặng lẽ quan sát mọi thứ, đôi mắt đen láy ánh lên tia suy tính.

Một tia sáng nhợt nhạt từ bên ngoài lọt qua khe cửa sổ bị vỡ, rọi xuống nền nhà đầy bụi bặm. Cả hai đứa trẻ đã bị nhốt ở đây suốt mấy tiếng đồng hồ, chẳng ai trong bọn chúng biết đã trôi qua bao lâu. Cảm giác sợ hãi lúc đầu dần biến thành sự căng thẳng tột độ. Cả hai đều hiểu rằng, nếu không sớm tìm cách thoát ra, có thể sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Hứa Nhiên nuốt nước bọt, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm. "Tần Dịch... Chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Cậu bé vẫn im lặng, ánh mắt trầm tư hướng về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cậu đã để ý rằng, ổ khóa ngoài cửa không quá chắc chắn, có lẽ chỉ cần một lực vừa đủ là có thể phá được. Nhưng vấn đề là, nếu tạo ra tiếng động, bọn bắt cóc chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay.

Hứa Nhiên nhìn sang Tần Dịch, cảm thấy một chút an ủi khi có cậu ở đây. Dù trong hoàn cảnh đáng sợ này, Tần Dịch vẫn giữ được sự bình tĩnh đến khó tin. Nhưng cô bé cũng nhận ra rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu thì cậu ấy cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi mà thôi. Cậu có thể kiên cường hơn người khác, nhưng không có nghĩa là cậu không sợ hãi.

Tần Dịch hít một hơi sâu, giọng nói trầm thấp vang lên. "Chúng ta phải thử một lần. Nếu cứ ở đây mãi, không biết điều gì sẽ xảy ra."

Hứa Nhiên gật đầu, dù bàn tay nhỏ bé của cô bé vẫn đang siết chặt vạt áo vì lo lắng. Cậu bé nhìn quanh, rồi bất giác dừng lại trước một tấm ván gỗ bị mục nát ở góc tường. Ánh mắt cậu sáng lên. Cậu ra hiệu cho Hứa Nhiên, rồi lặng lẽ bò lại đó.

Bàn tay nhỏ bé của Tần Dịch chạm vào mép ván, thử kéo nhẹ. Tấm ván lung lay. Có thể tháo nó ra! Cậu cẩn thận dùng lực, cố gắng không phát ra tiếng động. Sau vài phút, cậu đã tháo được một lỗ nhỏ đủ để nhìn ra ngoài.

Bên ngoài là một khoảnh sân nhỏ, cỏ dại mọc um tùm, ánh trăng lấp ló qua những tán cây rậm rạp. Xa xa, có một bức tường thấp, nếu có thể trèo qua đó thì bọn họ sẽ có cơ hội chạy thoát.

Hứa Nhiên nắm chặt tay Tần Dịch, thì thầm run rẩy. "Chúng ta có thể ra được không?"

Cậu gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải nhanh lên trước khi bọn chúng quay lại."

Cả hai cẩn thận lách qua khe hở. Hứa Nhiên ra trước, hai chân bé nhỏ giẫm lên lớp đất lạnh, cảm giác hồi hộp như muốn nổ tung trong l*иg ngực. Khi Tần Dịch vừa chui ra được, cậu nhanh chóng nắm tay cô bé, kéo cô chạy về phía bức tường.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau.

"Chúng mày định trốn hả?!"

Tim Hứa Nhiên như ngừng đập. Cô bé hoảng sợ quay lại, thấy một trong những tên bắt cóc đã phát hiện ra bọn họ. Hắn lao về phía họ, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.

"Chạy đi!" Tần Dịch hét lên, kéo mạnh tay Hứa Nhiên.

Hai đứa trẻ dốc hết sức lao về phía bức tường. Bàn tay nhỏ bé của Hứa Nhiên run rẩy bám lấy mép tường, cố gắng trèo lên, nhưng bức tường quá cao so với tầm với của cô bé.

Tần Dịch nghiến răng, cúi người xuống. "Bước lên lưng mình! Mình đẩy cậu lên!"

"Nhưng còn cậu...!"

"Nhanh lên!" Cậu quát lên, ánh mắt sắc bén không chấp nhận sự do dự.

Hứa Nhiên hít một hơi run rẩy, rồi làm theo lời cậu. Đôi chân cô bé đặt lên lưng Tần Dịch, cảm nhận được sự căng cứng của cơ thể cậu khi dùng hết sức nâng cô lên. Tay cô với tới mép tường, chỉ cần một chút nữa thôi...

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay thô bạo tóm lấy mắt cá chân cô bé, kéo giật xuống.

"Aaa!"

Hứa Nhiên hét lên, cả cơ thể bị kéo ngã xuống đất. Cú ngã khiến cô bé choáng váng, đầu gối va mạnh xuống nền đất cứng.

"Hứa Nhiên!" Tần Dịch hoảng hốt định chạy đến, nhưng một tên khác đã nhanh chóng tóm chặt lấy cậu, ghì cậu xuống đất.

"Tưởng có thể chạy thoát hả, nhãi con?" Tên bắt cóc gằn giọng, ánh mắt lộ rõ sự tức giận.

Hứa Nhiên thở hổn hển, nước mắt vô thức trào ra. Cô bé cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của một đứa trẻ sáu tuổi chẳng thể nào thoát khỏi bàn tay to lớn của kẻ bắt cóc.

Tần Dịch cũng bị đè chặt xuống nền đất lạnh, dù cậu vẫn vùng vẫy nhưng vô ích. Một tên trong bọn rút sợi dây thừng ra, nhanh chóng trói chặt cả hai lại.

"Chúng mày gan lắm." Gã cầm đầu nhếch mép cười nhạt. "Tưởng có thể chạy thoát dễ dàng vậy sao?"

Hứa Nhiên nấc lên, toàn thân run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, cô bé cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc đến thế.

Tần Dịch nghiến răng, mắt đỏ ngầu vì tức giận. Cậu đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn thất bại.

"Nhốt chúng nó vào lại!" Gã ra lệnh, và ngay lập tức, cả hai bị lôi xềnh xệch vào trong căn nhà hoang.

Cánh cửa sập mạnh sau lưng bọn họ, tiếng khóa cạch một tiếng đầy lạnh lẽo. Bóng tối lại một lần nữa nuốt chửng cả hai.

Lần này, không còn lối thoát nào nữa.
« Chương TrướcChương Tiếp »