Căn phòng tối tăm, chỉ có ánh sáng lờ mờ hắt qua những kẽ hở trên bức tường gỗ cũ kỹ. Không khí ẩm thấp mang theo mùi bụi bặm và mốc meo khiến Hứa Nhiên cảm thấy khó chịu. Cô bé rúc sát vào góc tường, đôi tay nhỏ bé vô thức ôm lấy đầu gối, cố gắng ép bản thân không run rẩy.
Tần Dịch ngồi bên cạnh, đôi mắt cậu phản chiếu ánh sáng lờ mờ, trông sắc sảo hơn bình thường nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Hứa Nhiên biết cậu đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng sâu bên trong, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi. Không ai có thể thực sự bình tĩnh trong hoàn cảnh này.
Một tiếng động nhẹ vang lên từ phía bên ngoài, khiến cả hai giật mình. Hứa Nhiên theo phản xạ bấu chặt lấy tay áo Tần Dịch. Cậu bé quay sang nhìn cô, khẽ thì thầm:
"Đừng sợ, mình sẽ không để cậu bị thương đâu."
Những lời đó đáng lẽ phải khiến cô bé an tâm, nhưng giọng nói non nớt và run nhẹ của Tần Dịch chỉ càng khiến cô nhận ra sự bất lực của cả hai. Cậu có thể bảo vệ cô thế nào trong tình cảnh này? Hai đứa trẻ sáu, bảy tuổi bị nhốt trong một căn nhà hoang, xung quanh toàn người lớn với ánh mắt hiểm ác. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim Hứa Nhiên đã đập thình thịch trong l*иg ngực.
Cô nhớ đến cha mẹ, nhớ đến ngôi nhà nhỏ ấm áp của mình, nhớ cả những ngày tháng vô tư chơi đùa cùng Trịnh Hàn và An Nhã. Một nỗi sợ hãi sâu thẳm dâng lên trong lòng. Nếu không ai đến cứu, liệu cô có còn được trở về không?
Bên ngoài, tiếng nói chuyện của những kẻ bắt cóc vang lên, mặc dù bị tường ngăn cách nhưng vẫn nghe rõ từng chữ:
"Tần Kiến Hoa chắc chắn sẽ đưa tiền chuộc. Lão ta có thể mất thứ gì chứ con trai thì không đâu."
"Còn con bé kia thì sao?"
"Chưa biết. Nhưng nếu bố mẹ nó không có tiền chuộc thì chúng ta sẽ tìm cách khác."
Những lời nói đó khiến sống lưng Hứa Nhiên lạnh toát. "Tìm cách khác" nghĩa là sao? Cô bé không dám nghĩ tiếp. Cả người cô run lên, nhưng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tần Dịch nắm chặt tay cô, siết nhẹ như muốn trấn an. Nhưng Hứa Nhiên có thể cảm nhận được lòng bàn tay cậu cũng hơi ướt mồ hôi.
"Chúng ta phải thoát khỏi đây." Giọng Tần Dịch nhỏ nhưng đầy quyết tâm. Cậu quan sát xung quanh, đôi mắt sáng lên trong bóng tối. "Cửa sổ có thể mở không?"
Hứa Nhiên quay sang nhìn khung cửa sổ duy nhất trong phòng. Nó khá cao, những thanh gỗ mục nát đã cũ, nhưng vẫn còn chắc chắn. Cô lắc đầu, giọng lí nhí:
"Chắc không được đâu... nhưng mà... nếu chúng ta la lên, có ai nghe thấy không?"
Tần Dịch im lặng trong chốc lát, rồi lắc đầu. "Nơi này vắng vẻ lắm. Mình nghĩ họ đã chọn chỗ này để không ai phát hiện ra. Nếu la lên, chỉ khiến bọn họ chú ý thôi."
Cả hai chìm vào im lặng. Một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy căn phòng. Cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo tiếng động của côn trùng bên ngoài, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập.
Bỗng nhiên, cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt, mở ra. Một người đàn ông cao lớn bước vào, gương mặt hằn những nét thô kệch, đôi mắt lạnh lẽo lướt qua hai đứa trẻ.
"Muốn ăn gì không?"
Hứa Nhiên siết chặt tay, không dám trả lời. Cô bé sợ rằng nếu mình lên tiếng, giọng nói run rẩy sẽ khiến đối phương nhận ra sự yếu đuối của cô.
Tần Dịch lại là người lên tiếng trước. "Tôi muốn nước."
Người đàn ông khẽ nhếch mép cười, gật đầu rồi quay ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, Hứa Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng tim vẫn đập dồn dập.
"Sao cậu lại bảo là muốn nước?" cô thì thầm.
Tần Dịch dựa lưng vào tường, giọng nhỏ nhẹ nhưng có phần chững chạc. "Chúng ta cần giữ sức. Nếu ngất đi vì đói hoặc khát, sẽ không thể tìm cách thoát ra."
Câu nói đơn giản nhưng đầy lý trí ấy khiến Hứa Nhiên nhìn cậu bằng ánh mắt khác. Cô bé chưa bao giờ nghĩ rằng một người bạn cùng tuổi lại có thể bình tĩnh đến vậy trong tình huống này. Nhưng dù vậy, cô cũng nhận ra sự căng thẳng ẩn sâu trong ánh mắt cậu.
Một lúc sau, người đàn ông quay lại, ném một chai nước xuống sàn rồi rời đi mà không nói gì thêm.
Tần Dịch nhặt lên, mở nắp rồi đưa cho Hứa Nhiên trước. Cô bé lắc đầu, đẩy lại. "Cậu uống trước đi."
Cậu nhìn cô một lát, rồi khẽ gật đầu, uống một ngụm nhỏ trước khi đưa cho cô. Hứa Nhiên cũng làm tương tự, cảm giác nước mát chảy xuống cổ họng khiến cô dễ chịu hơn đôi chút.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Cả hai không biết mình đã bị nhốt bao lâu, nhưng dường như trời đã tối hẳn. Mùi ẩm mốc trong phòng càng lúc càng nặng hơn, làm không khí trở nên ngột ngạt.
Hứa Nhiên dựa đầu vào tường, khẽ thở dài. "Cậu nghĩ... họ sẽ cứu chúng ta chứ?"
Tần Dịch im lặng hồi lâu, rồi đáp: "Ừ. Nhất định sẽ cứu."
Hứa Nhiên muốn tin vào điều đó. Nhưng nỗi sợ vẫn quẩn quanh trong lòng, như một cái bóng không thể xua tan. Cô chỉ có thể ôm chặt lấy bản thân, chờ đợi một tia hy vọng trong đêm tối.
Ở nơi nào đó ngoài kia, có lẽ cha mẹ cô đang tìm kiếm cô. Có lẽ một ai đó đã phát hiện ra sự mất tích của hai đứa trẻ. Cô cầu nguyện, mong rằng họ sẽ đến kịp.
Nhưng đồng thời, cô cũng hiểu rằng... nếu muốn thoát khỏi đây, họ không thể chỉ ngồi yên mà chờ đợi.