Chương 10: Biến cố bất ngờ

Những ngày bình yên cứ thế trôi qua cho đến một này, sự bình yên đó bị phá vỡ

Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Hứa Nhiên và Tần Dịch vô tình đi chung một đoạn đường như mọi khi. Trịnh Hàn hôm nay có việc nên về trước, còn An Nhã vẫn đang dưỡng bệnh. Hai đứa trẻ sóng bước trên con đường quen thuộc, ánh hoàng hôn trải dài trên vỉa hè, nhuộm vàng cả khoảng trời.

"Ngày mai An Nhã có lẽ sẽ đi học lại đó!" Hứa Nhiên vui vẻ nói, đôi mắt sáng rực. "Mình nghĩ cậu ấy chắc nhớ lớp lắm luôn!"

Tần Dịch gật đầu, ánh mắt thoáng qua chút ấm áp. "Ừm."

Hứa Nhiên khẽ mỉm cười. Mặc dù Tần Dịch không phải kiểu người hay biểu lộ cảm xúc, nhưng cô bé biết cậu cũng quan tâm đến bạn bè. Điều đó khiến cô cảm thấy vui vẻ hơn.

Nhưng khi cả hai vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ để đi đường tắt về nhà, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào lòng Hứa Nhiên. Không gian bỗng trở nên yên ắng một cách bất thường, không có tiếng chim hót, cũng chẳng có người qua lại.

Cô bé đang định lên tiếng thì bất ngờ, một bóng đen từ phía sau lao đến, bịt chặt miệng cô. Một cánh tay mạnh mẽ túm lấy vai cô, kéo giật về phía sau. Hứa Nhiên hoảng hốt, mắt mở to, cố giãy giụa nhưng sức lực quá nhỏ bé.

"Bỏ cậu ấy ra!" Tần Dịch hoảng loạn hét lên, định lao tới nhưng một tên khác đã chặn cậu lại. Một cú đẩy mạnh khiến cậu ngã nhào xuống đất, đầu gối trầy xước rát buốt.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Trước khi cả hai kịp phản ứng, bọn chúng đã bị trói chặt và nhét vào một chiếc xe tải cũ kỹ. Cánh cửa xe đóng sầm lại, bóng tối bao trùm lấy hai đứa trẻ.

Chiếc xe chạy xóc nảy trên con đường gồ ghề. Hứa Nhiên sợ hãi đến mức không thể thở đều. Cô bé rụt người lại, cố gắng nuốt xuống cơn nức nở. Bên cạnh, Tần Dịch cũng không khá hơn. Cậu cắn chặt môi, bàn tay nhỏ siết thành nắm đấm nhưng vẫn run rẩy.

Trong bóng tối, giọng Hứa Nhiên run run: "Chúng ta… chúng ta phải làm sao đây?"

Tần Dịch cắn môi, rõ ràng cậu cũng không biết. Cậu không phải người lớn, cũng không biết cách xử lý chuyện này. Nhưng nhìn thấy Hứa Nhiên run rẩy bên cạnh, một cơn thôi thúc mãnh liệt trào dâng trong lòng cậu,... cậu phải mạnh mẽ hơn.

"Mình không biết… nhưng đừng khóc. Chúng ta sẽ ổn thôi… bố mẹ sẽ cứu chúng ta." Cậu nói, giọng không chắc chắn lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra vững vàng.

Hứa Nhiên không trả lời. Một lúc sau, cô bé cảm thấy một bàn tay nhỏ bé và hơi lạnh lẽo chạm vào tay mình. Là Tần Dịch. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô, truyền cho cô một chút cảm giác an toàn.

Bất chợt, chiếc xe dừng đột ngột, khiến cả hai chúi về phía trước. Cánh cửa xe bật mở, ánh sáng chói lóa làm Hứa Nhiên phải nheo mắt. Một người đàn ông cao lớn bước đến, giọng khàn đặc:

"Lôi bọn nó ra!"

Hai đứa trẻ bị đưa vào một căn nhà hoang cũ kỹ. Bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ mờ hắt vào từ những khe cửa sổ bị đóng kín. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi khiến Hứa Nhiên thấy khó chịu.

Cô bé co người lại, đưa mắt nhìn xung quanh. Có ba người đàn ông lạ mặt, trong đó một kẻ cao lớn có vẻ là thủ lĩnh. Hắn tiến đến gần, nhìn thẳng vào Tần Dịch bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Nhóc con, mày là Tần Dịch, con trai của Tần Kiến Hoa đúng không?"

Tần Dịch run lên, cậu bé không thể che giấu nỗi sợ đang trào dâng. Cậu biết bố cậu là ai, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp phải chuyện như thế này. Cậu muốn tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng vẫn lắp bắp: "Mấy người… là ai?"

Hứa Nhiên tròn mắt nhìn sang. Dù nhà ở cạnh nhau, cô bé chưa từng nghe Tần Dịch nhắc nhiều về gia đình. Nhưng qua giọng điệu của bọn bắt cóc, dường như chuyện này có liên quan đến bố cậu.

Kẻ cầm đầu nhếch mép cười. "Mày ngoan cố lắm. Nhưng mày nên biết điều đi, nếu không…" Hắn liếc nhìn sang Hứa Nhiên, ánh mắt đầy đe dọa. "Con bé này sẽ chịu khổ thay mày."

Hứa Nhiên đông cứng. Cô bé muốn hét lên, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Tần Dịch siết chặt nắm tay, móng tay nhỏ cắm sâu vào da đến mức đau nhói.

"Các người… muốn gì?" Giọng cậu run lên, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.

Kẻ cầm đầu bật cười, lấy điện thoại ra, quay số và bật loa ngoài. Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên ở đầu dây bên kia:

"Ai đó?"

"Tần Kiến Hoa, tao đang giữ con trai mày. Nếu mày không muốn nó xảy ra chuyện, chuẩn bị tiền chuộc đi." Kẻ bắt cóc cười nhạt. "À mà… lần này còn có thêm một con bé nữa, chắc giá trị cũng không nhỏ đâu nhỉ?"

Hứa Nhiên cắn chặt môi. Cô bé có thể nghe thấy tiếng im lặng kéo dài từ phía bên kia điện thoại, sau đó là một giọng nói kiềm chế cơn giận:

"Động vào con tôi, các người sẽ phải trả giá."

Kẻ cầm đầu bật cười khoái chí. "Thế thì tốt nhất là làm theo yêu cầu của tao đi."

Cuộc gọi kết thúc, bọn bắt cóc quay lại nhìn hai đứa trẻ. "Các nhóc, cứ ngoan ngoãn ở yên đây đi. Nếu không muốn bị trói lại, thì đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn."

Bọn chúng rời khỏi phòng, để lại Hứa Nhiên và Tần Dịch trong căn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn vàng vọt chiếu xuống nền nhà lạnh lẽo.

Hứa Nhiên quay sang nhìn Tần Dịch, giọng nghèn nghẹn: "Bố cậu… có thể cứu chúng ta không?"

Tần Dịch không trả lời ngay. Một lúc sau, cậu khẽ gật đầu. "Chắc chắn bố mình sẽ đến. Nhưng chúng ta không thể chỉ ngồi đây chờ đợi. Nếu có cơ hội… mình sẽ tìm cách thoát ra."

Hứa Nhiên nuốt khan. Cô bé nắm chặt tay, lấy hết dũng khí gật đầu. Dù sợ hãi, cô biết mình phải mạnh mẽ hơn. Nếu có cơ hội, cô cũng nhất định sẽ giúp cả hai thoát khỏi nơi này!