Chương 1: Chiếc l*иg

Căn phòng này không có cửa sổ. Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống mặt sàn gỗ lạnh lẽo, bóng cô in hằn trên bức tường trống trơn. Không có đồng hồ, không có lịch ngày tháng, chỉ có một cánh cửa duy nhất — khóa chặt từ bên ngoài.

Hứa Nhiên ngồi trên chiếc giường rộng, đầu gối co lên sát ngực, bàn tay vô thức siết lấy mép chăn. Không khí tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập chậm rãi, xen lẫn hơi thở yếu ớt.

Cô không biết mình đã bị nhốt bao lâu. Một tuần? Một tháng? Hay lâu hơn nữa?

Chỉ biết rằng, mỗi ngày, đúng một khung giờ cố định, cánh cửa kia sẽ mở ra. Người bước vào luôn là anh — Tần Dịch.

Không quát mắng, không bạo lực. Anh chỉ lặng lẽ mang theo đồ ăn, quần áo, những thứ cô cần. Giọng anh vẫn dịu dàng như thuở nào, thậm chí còn cẩn thận hơn cả ngày trước. Nhưng chính sự dịu dàng ấy lại khiến cô nghẹt thở.

Cô biết rõ, đằng sau lớp vỏ ôn hòa ấy là một thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa.

Hứa Nhiên nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở. Nhưng quá khứ không buông tha cô.

Mười ba năm trước.

Hôm ấy là một ngày hè oi ả. Bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, ánh nắng chiếu xuống mặt đường đến chói mắt.

Gia đình Hứa Nhiên chuyển đến một khu dân cư mới. Những ngôi nhà san sát nhau, những hàng cây trồng dọc vỉa hè còn non, gió thổi qua làm lay động từng tán lá xanh mướt.

Cô bé nắm chặt tay mẹ, đôi mắt đen láy tròn xoe, tò mò nhìn khắp nơi. Tất cả đều xa lạ.

Từ những con đường lát đá sạch sẽ, những mái hiên ngập tràn ánh nắng, cho đến những giọng nói ríu rít của lũ trẻ chơi đùa ở góc đường.

"Mẹ ơi, nhà mình ở đâu vậy ạ?" Cô ngẩng lên hỏi, giọng trong veo.

Mẹ cô chưa kịp trả lời thì một giọng nói khác đã chen vào trước. "Nhà số tám, bên cạnh nhà tôi."

Hứa Nhiên giật mình, vội quay đầu lại. Một cậu bé đứng cách đó không xa, đôi tay đút vào túi quần, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.

Cậu trạc tuổi cô, mặc áo sơ mi trắng cùng quần short xanh đậm, mái tóc đen mềm rủ xuống trán. Dưới ánh nắng rực rỡ, từng đường nét trên khuôn mặt cậu hiện lên rõ ràng — đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, làn da trắng hơn so với những đứa trẻ khác.

Cậu không giống những đứa trẻ hiếu động mà cô từng gặp. Không cười đùa, không chạy nhảy. Chỉ đơn giản đứng đó, lặng lẽ quan sát cô bằng ánh mắt như đã nhìn thấu tất cả.

Mẹ cô bật cười, nhẹ giọng hỏi: "Cháu là con nhà bên cạnh phải không?" Cậu bé gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên.

Lần này, ánh mắt cậu không rời khỏi Hứa Nhiên. Dưới ánh nắng, đôi mắt đen láy ấy lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến cô hơi lúng túng. Hứa Nhiên chớp mắt, sau đó lấy hết dũng khí bước đến gần.

Cậu bé vẫn im lặng quan sát cô, nhưng khi thấy cô đến gần, ánh mắt hơi động, như thể đang chờ đợi điều gì đó.

"Mình là Hứa Nhiên." Cô bé chủ động lên tiếng. "Mình mới chuyển đến đây, nhà số tám."

Cậu bé không trả lời ngay. Khoảnh khắc ấy kéo dài vài giây, nhưng trong cảm nhận của Hứa Nhiên, nó như dài vô tận.

Cuối cùng, cậu chậm rãi mở miệng: "Tần Dịch." Chỉ đơn giản là một cái tên, nhưng lại mang theo một trọng lượng kỳ lạ.

Hứa Nhiên chớp mắt. Cô cảm thấy cậu hơi lạnh lùng, nhưng không hề đáng sợ. Ngược lại, trông cậu rất yên tĩnh, thậm chí có phần đặc biệt.

Cô nghiêng đầu, nhìn xuống nền đất. Trước mặt cậu là một bông hoa nhỏ. Rễ cây lộ ra ngoài, lá xanh non còn vương chút đất.

"Cậu đang làm gì vậy?" Cô tò mò hỏi.

"Nhổ cỏ." Cậu trả lời đơn giản.

"Nhưng đây là hoa mà!" Hứa Nhiên kêu lên.

Tần Dịch nhìn cô, rồi lại nhìn bông hoa nhỏ. Một lúc sau, cậu nhún vai: "Vậy thì không nhổ nữa."

Cô bé tròn mắt, sau đó bật cười. Lúc ấy, cô không biết rằng, chỉ vì một câu nói vô tình của mình, một bông hoa bé nhỏ đã được giữ lại. Giống như chính cô vậy.

Hứa Nhiên giật mình thoát khỏi dòng hồi tưởng. Bàn tay cô siết chặt lấy mép chăn, mồ hôi lạnh rịn ra nơi lòng bàn tay.

Từ khoảnh khắc đó, cô đã trở thành một phần trong thế giới của Tần Dịch. Dù cô chưa bao giờ nhận ra điều đó.

Cánh cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng động. Hứa Nhiên đông cứng. Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.

Cô nín thở. Cửa mở. Anh bước vào.

Là Tần Dịch.