Chương 16

Hắn nhớ lại những ngày tháng gần đây – cách nàng ngoan ngoãn nghe lời, chịu ăn uống và dần hồi phục sức khỏe. Hắn nghĩ rằng nàng đã chấp nhận số phận làm hoàng hậu của mình, nhưng hóa ra, tất cả chỉ là vỏ bọc để che giấu kế hoạch trốn thoát.

“Nàng thực sự ghét ta đến vậy sao?” Hắn thì thầm, giọng nói run run đầy cảm xúc.

Trong đêm khuya, Lý Tuấn đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. Hắn không biết nàng đã đi đâu, cũng không biết liệu nàng có an toàn hay không.

“Đoàn Ân… nàng sẽ không thoát khỏi ta đâu,” hắn thề, ánh mắt đầy quyết tâm.

Trong khi đó, Đoàn Ân và nô tỳ đang chạy trốn trong bóng tối. Nàng không biết rằng, cơn thịnh nộ của Lý Tuấn sẽ không dừng lại cho đến khi hắn tìm được nàng.

Sau khi phát hiện Đoàn Ân đã biến mất, Lý Tuấn ra lệnh lục soát toàn bộ hoàng cung, từ những gian phòng xa hoa cho đến những ngõ ngách nhỏ nhất. Nhưng dù có tìm kiếm kỹ lưỡng đến đâu, họ vẫn không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của nàng.

“Không thể nào! Nàng không thể biến mất như vậy được!” Lý Tuấn gầm lên, giọng nói đầy tức giận và lo lắng.

Hắn biết rằng, nếu nàng đã rời khỏi hoàng cung, thì việc tìm kiếm sẽ càng khó khăn hơn. Vì vậy, hắn lập tức ban hành cáo thị toàn dân, treo thưởng lớn cho bất kỳ ai cung cấp thông tin về tung tích của Đoàn Ân.

“Tìm nàng bằng mọi giá,” hắn ra lệnh, ánh mắt sắc bén như dao. “Nếu cần thiết, hãy phong tỏa cả kinh thành.”

---

Trong khi đó, Đoàn Ân và nô tỳ đang cố gắng chạy trốn càng xa hoàng cung càng tốt. Hai ngày trôi qua, họ liên tục di chuyển trong bóng tối, né tránh những con đường lớn và chỉ đi qua những khu rừng rậm hoặc làng quê hẻo lánh.

Đoàn Ân cảm thấy cơ thể mình như sắp sụp đổ. Dù đã cố gắng giữ sức khỏe trong ba tháng qua, nhưng việc chạy trốn liên tục khiến nàng kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Đôi chân nàng run rẩy, hơi thở gấp gáp, và đầu óc nàng bắt đầu choáng váng.

“Công chúa, chúng ta phải dừng lại nghỉ ngơi,” nô tỳ nói, giọng điệu đầy lo lắng. “Ngài không thể tiếp tục như vậy được.”

Đoàn Ân gật đầu yếu ớt, rồi ngồi xuống bên gốc cây cổ thụ. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng lấy lại bình tĩnh và sức lực.

Họ quyết định dừng lại tại một khu rừng nhỏ cách hoàng cung khoảng hai ngày đường. Nơi đây khá yên tĩnh, ít người qua lại, nên họ tạm thời có thể nghỉ ngơi mà không lo bị phát hiện.

Nô tỳ nhanh chóng nhóm lửa và nấu một ít cháo loãng để giúp Đoàn Ân lấy lại sức. Nàng ăn từng muỗng nhỏ, đôi mắt vô hồn nhìn vào ngọn lửa đang cháy.