Khi đoàn người tiến đến cổng thứ hai, tình hình trở nên phức tạp hơn. Một nhóm thị vệ khác đang kiểm tra kỹ lưỡng từng người, thậm chí còn yêu cầu một số người dừng lại để hỏi han chi tiết.
“Nô tỳ lo lắng quá,” Đoàn Ân thì thầm với nô tỳ, giọng nói run run đầy sợ hãi.
“Công chúa, ngài phải giữ bình tĩnh,” nô tỳ đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để lộ sơ hở.”
Đúng lúc đó, một tên thị vệ bước đến trước mặt Đoàn Ân, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Ngươi có vẻ lạ mặt. Ngươi từ đâu đến?”
Nô tỳ nhanh chóng xen vào, giọng điệu khẩn khoản: “Bẩm đại nhân, đây là tiểu nữ mới được điều từ phủ thái hậu sang để hỗ trợ việc đưa lễ vật. Nếu đại nhân không tin, có thể hỏi thăm quản sự của phủ thái hậu.”
Tên thị vệ nhíu mày, dường như không hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng không muốn làm mất thời gian. Cuối cùng, hắn gật đầu và cho phép họ đi tiếp.
Sau khi vượt qua cổng thứ hai, Đoàn Ân và nô tỳ tiến đến cổng cuối cùng – nơi dẫn ra ngoài hoàng cung. Đây là thử thách lớn nhất, vì cổng này được canh gác bởi đội thị vệ tinh nhuệ nhất. Từng bước chân nặng nề, Đoàn Ân cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập mạnh trong l*иg ngực.
“Chúng ta sắp thành công rồi,” nô tỳ thì thầm, giọng nói đầy hy vọng.
Khi đến gần cổng, một tên thị vệ bất ngờ chặn đường, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Đoàn Ân. “Ngươi… có gì trong người?”
Đoàn Ân cảm thấy cả thế giới như ngừng lại. Nàng biết rằng cây trâm ngọc của mẫu phi đang được giấu trong lớp áo bên trong. Nếu bị phát hiện, kế hoạch sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Nô tỳ nhanh chóng lên tiếng, giọng điệu đầy tự tin: “Bẩm đại nhân, đây là lễ vật quý giá từ phủ thái hậu, không thể mở ra tùy tiện. Nếu đại nhân không tin, có thể kiểm tra sau khi lễ vật được trình lên.”
Tên thị vệ im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Được rồi, đi tiếp.”
---
Cuối cùng, Đoàn Ân và nô tỳ bước qua cổng cuối cùng, hòa vào dòng người bên ngoài. Khi đã cách xa hoàng cung, Đoàn Ân dừng lại, đôi chân run rẩy không thể đứng vững. Nàng ngồi xuống đất, nước mắt tuôn rơi trong sự nhẹ nhõm và xúc động.
“Chúng ta… đã thành công rồi sao?” Nàng hỏi, giọng nói run run đầy cảm xúc.
Nô tỳ gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Vâng, công chúa. Giờ đây, ngài đã thoát khỏi tay Lý Tuấn. Nhưng hành trình vẫn chưa kết thúc. Chúng ta phải tiếp tục chạy trốn để đảm bảo an toàn.”
Trong bóng tối của đêm khuya, Đoàn Ân nhìn lại hướng hoàng cung lần cuối. Ánh đèn xa hoa vẫn sáng rực, nhưng giờ đây, nó không còn là nhà tù giam cầm nàng nữa.
“Ta đã thoát khỏi hắn,” nàng thì thầm, trái tim run rẩy đầy hy vọng.
Trong khi đó, tại hoàng cung, Lý Tuấn đột nhiên cảm thấy một cảm giác bất an khó tả. Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía tẩm cung của Đoàn Ân.