Chương 13

Khi Lý Tuấn rời đi, Đoàn Ân thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết rằng, đây là cơ hội cuối cùng của mình.

Đêm xuống, cung đình vẫn còn sáng rực ánh đèn từ các buổi yến tiệc. Đoàn Ân mặc bộ quần áo đơn giản mà nô tỳ đã chuẩn bị sẵn, tóc búi gọn gàng để tránh gây chú ý. Nàng mang theo cây trâm ngọc của mẫu phi và một ít đồ dùng cần thiết.

Đúng như kế hoạch, nô tỳ xuất hiện đúng giờ. Nàng ta cúi đầu kính cẩn, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Công chúa, chúng ta phải đi ngay bây giờ,” nô tỳ thì thầm, giọng nói run run nhưng kiên định.

Đoàn Ân gật đầu, rồi theo nô tỳ rời khỏi tẩm cung. Hai người di chuyển trong bóng tối, né tránh ánh mắt của thị vệ và nha hoàn.

Khi hai người vừa bước ra khỏi khu vực chính điện, Đoàn Ân cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nàng nhìn lại cung đình lần cuối, ánh mắt đầy phức tạp.

“Liệu ta có thể thoát khỏi đây không?” Nàng tự hỏi, trái tim run rẩy đầy lo lắng.

Trong khi đó, Lý Tuấn đang ngồi trong đại điện, ánh mắt vô tình liếc nhìn về phía tẩm cung của nàng. Một cảm giác bất an thoáng qua trong lòng hắn, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu, tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác.

---

Đoàn Ân và nô tỳ thân cận của mẫu phi hòa mình vào đoàn người đưa lễ vật ra khỏi hoàng cung. Đêm nay, đại lễ sắc phong đang diễn ra tưng bừng, khiến mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía chính điện và các khu vực tổ chức yến tiệc. Dù vậy, việc kiểm soát an ninh vẫn rất nghiêm ngặt, đặc biệt là ở các cổng ra vào.

“Công chúa, ngài phải giữ bình tĩnh,” nô tỳ thì thầm, giọng nói run run nhưng đầy quyết tâm. “Chỉ cần vượt qua cổng cuối cùng, chúng ta sẽ an toàn.”

Đoàn Ân gật đầu nhẹ nhàng, cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập loạn trong l*иg ngực. Nàng mặc bộ trang phục đơn giản của một thị nữ, tóc búi gọn gàng và khuôn mặt được che giấu dưới chiếc khăn mỏng. Cây trâm ngọc của mẫu phi nàng được giấu kỹ trong lớp áo bên trong – món đồ duy nhất mà nàng mang theo như tín vật và kỷ niệm.

---

Đoàn người dần tiến đến cổng thứ nhất. Các thị vệ đứng gác hai bên, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. Đoàn Ân cảm thấy lạnh sống lưng khi một tên thị vệ bất ngờ bước đến gần nàng, ánh mắt dò xét.

“Ngươi là ai?” Hắn hỏi, giọng điệu lạnh lùng và nghi ngờ.

Nô tỳ nhanh chóng lên tiếng, giả vờ hoảng hốt: “Bẩm đại nhân, đây là tiểu nữ mới được tuyển vào cung để giúp đỡ việc đưa lễ vật. Chúng nô tỳ chỉ làm theo lệnh mà thôi.”

Tên thị vệ nhìn chằm chằm vào Đoàn Ân thêm vài giây, rồi gật đầu. “Được rồi, đi tiếp.”

Đoàn Ân thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn căng thẳng. Nàng biết rằng, chỉ cần một chút sơ suất, kế hoạch sẽ thất bại hoàn toàn.

---