Chương 12

Từ ngày gặp nô tỳ thân cận của mẫu phi, Đoàn Ân đã thay đổi hoàn toàn thái độ. Nàng bắt đầu ăn uống đầy đủ, chịu khó nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân hơn. Lý Tuấn nhận thấy sự thay đổi này và tỏ ra hài lòng. Hắn nghĩ rằng nàng đã chấp nhận số phận làm hoàng hậu của mình, nên dần lơ là cảnh giác.

“Nàng đã ngoan ngoãn hơn nhiều,” hắn tự nhủ, ánh mắt hiện lên một tia vui mừng hiếm hoi.

Nhưng điều mà Lý Tuấn không biết là, sự ngoan ngoãn của Đoàn Ân chỉ là vỏ bọc. Trong lòng nàng, ý chí thoát khỏi cung đình càng ngày càng mạnh mẽ. Ba tháng qua, nàng đã chuẩn bị kỹ càng cho kế hoạch trốn thoát – từ việc luyện tập đi lại để lấy lại sức khỏe, đến việc âm thầm thu thập những vật dụng cần thiết cho hành trình sắp tới.

Trong ba tháng qua, Lý Tuấn đã dần ổn định trên ngai vàng. Hắn không ngừng củng cố quyền lực bằng cách kết nối với các quan viên lớn trong triều. Để tăng cường mối quan hệ, hắn quyết định cưới thêm con gái của các gia tộc quyền thế – những người có thể giúp hắn duy trì sự kiểm soát đối với triều đình.

Hôm nay là ngày lễ sắc phong cho các phi tần mới, và Lý Tuấn sẽ bận rộn cả ngày với các nghi lễ và yến tiệc. Đây chính là cơ hội hoàn hảo để Đoàn Ân thực hiện kế hoạch trốn thoát.

Một tuần trước, Đoàn Ân nhận được thư từ nô tỳ kia. Thư ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm:

"Công chúa, thời điểm đã đến. Bảy ngày nữa đêm đại lễ, khi mọi người đang bận rộn với lễ sắc phong, nô tỳ sẽ đến đón ngài. Xin ngài hãy sẵn sàng."

Đoàn Ân đọc đi đọc lại bức thư, lòng đầy căng thẳng nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Nàng biết rằng đây là cơ hội duy nhất của mình. Nếu thất bại, nàng sẽ không còn đường lui.

Sáng hôm đó, cung đình trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Các phi tần mới được đưa vào cung trong sự long trọng và xa hoa. Đoàn Ân đứng bên cửa sổ, nhìn xuống sân điện nơi mọi người đang tụ tập. Ánh mắt nàng lạnh lùng và vô cảm, như thể tất cả những gì đang diễn ra đều không liên quan đến nàng.

Lý Tuấn bước đến bên nàng, ánh mắt đầy dịu dàng nhưng cũng không giấu nổi sự chiếm hữu.

“Hôm nay nàng không cần phải tham dự lễ sắc phong,” hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. “Ta muốn nàng nghỉ ngơi.”

“Ta hiểu,” nàng đáp, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết.

Hắn nhìn nàng một lúc, rồi gật đầu. “Rất tốt. Ta sẽ quay lại sau buổi lễ.”