Đoàn Ân nhìn hắn, đôi mắt mệt mỏi đầy hoài nghi. “Ta vẫn còn yếu… không thể…”
“Không có lựa chọn nào khác,” hắn cắt ngang, giọng nói trầm thấp mang theo sự kiên quyết. “Nàng là Nhϊếp chính phi của ta, và giờ đây, nàng sẽ trở thành hoàng hậu.”
Nàng im lặng, không phản kháng cũng không hỏi thêm gì nữa. Nàng biết rằng, dù nàng có nói gì, hắn cũng sẽ không thay đổi quyết định.
---
Ngày lễ sắc phong hoàng hậu diễn ra trong sự xa hoa và trang trọng. Cung điện được trang trí bằng những tấm lụa đỏ và vàng óng ánh, hàng trăm quan thần và thị vệ đứng hai bên, cúi đầu kính cẩn trước sự hiện diện của Lý Tuấn – vị hoàng đế mới vừa đoạt lại ngôi vị từ triều đình cũ.
Đoàn Ân được đưa đến đại điện trên một chiếc kiệu nhỏ, do các cung nữ đỡ nàng bước xuống. Dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nàng vẫn cảm thấy chóng mặt và mệt mỏi.
Lý Tuấn tiến đến, nhẹ nhàng đỡ lấy tay nàng. Ánh mắt hắn đầy phức tạp – vừa lo lắng, vừa chiếm hữu, và cả một chút dịu dàng hiếm hoi mà nàng chưa từng thấy ở hắn.
“Đừng lo,” hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ cho nàng nghe. “Có ta ở đây.”
Nàng không đáp, chỉ im lặng để hắn dẫn nàng đến ghế rồng – nơi mà nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ngồi lên.
Khi cả hai cùng ngồi trên ghế rồng, Đoàn Ân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Nàng nhìn xuống đám đông phía dưới – những ánh mắt đầy kính cẩn và sợ hãi hướng về phía họ. Nàng không hiểu tại sao Lý Tuấn lại muốn nàng ngồi cùng hắn trên ngai vàng, nhưng điều đó chỉ khiến nàng càng thêm bất an.
“Từ hôm nay, nàng sẽ là hoàng hậu của ta,” hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp đại điện.
Đám đông đồng loạt cúi đầu, hô to: “Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu thiên tuế!”
Đoàn Ân ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nàng không cảm thấy chút vui mừng hay tự hào nào, chỉ có sự căng thẳng và lo lắng.
Trong suốt buổi lễ, Lý Tuấn luôn liếc nhìn nàng, ánh mắt đầy lo lắng. Hắn nhận ra rằng nàng vẫn còn rất yếu, khuôn mặt tái nhợt và đôi môi khô khốc. Nhưng hắn không thể trì hoãn thêm nữa – hắn muốn nàng chính thức trở thành hoàng hậu của mình, để không ai có thể nghi ngờ quyền lực của hắn.
“Nàng chịu đựng thêm một chút nữa,” hắn thì thầm, giọng nói đầy cảm xúc.
Đoàn Ân không đáp, chỉ im lặng nhìn xuống đám đông. Nàng không biết liệu mình có thể sống sót qua tất cả những điều này hay không.
Sau buổi lễ, Đoàn Ân được đưa về tẩm cung để nghỉ ngơi. Nàng nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.