Chương 10

Lý Tuấn im lặng một lúc, rồi tiến đến bên giường. Hắn ngồi xuống cạnh nàng, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào trán nàng. Cảm giác nóng rát từ làn da nàng khiến hắn nhíu mày.

“Gọi thái y đến ngay lập tức,” hắn ra lệnh, giọng nói sắc bén đầy quyết đoán.

Khi thái y đến và bắt đầu kiểm tra tình trạng của Đoàn Ân, Lý Tuấn đứng cạnh giường, ánh mắt không rời khỏi nàng. Hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn và tái nhợt của nàng, lòng đầy mâu thuẫn.

“Tại sao nàng lại tự làm khổ bản thân như vậy?” Hắn thì thầm, giọng nói đầy đau đớn.

Thái y cuối cùng cũng kết luận: “Công chúa bị suy nhược cơ thể do không ăn uống và lo âu quá độ. Nếu người tiếp tục không ăn, e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

Lý Tuấn gật đầu, ánh mắt trở nên kiên quyết. “Đưa thuốc và thức ăn đến đây. Ta sẽ đích thân chăm sóc nàng.”

---

Sau khi thái y rời đi, Lý Tuấn ngồi bên giường, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy. Hắn lấy một chiếc khăn ấm lau mặt cho nàng, rồi bón từng muỗng thuốc đắng vào miệng nàng.

“Uống đi,” hắn nói khẽ, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. “Nàng không thể cứ như vậy mãi được.”

Đoàn Ân trong cơn mê man, vô thức nuốt lấy từng giọt thuốc. Đôi mắt nàng khẽ động đậy, nhưng chưa đủ tỉnh táo để mở ra.

Lý Tuấn thở dài, ánh mắt đầy phức tạp. Hắn nhớ lại những ngày tháng xưa cũ – khi nàng còn là cô bé nhỏ nhắn đã cứu hắn khỏi cái chết. Giờ đây, nàng lại nằm đây, yếu đuối và mong manh trong vòng tay hắn.

Đoàn Ân dần tỉnh lại sau cơn mê. Khi mở mắt, nàng nhìn thấy Lý Tuấn đang ngồi cạnh giường, ánh mắt đầy lo lắng và mệt mỏi. Nàng không hiểu tại sao hắn lại chăm sóc nàng tận tụy như vậy, nhưng điều đó chỉ khiến nàng thêm hoang mang.

“Ngươi… vì sao ngươi lại ở đây?” Nàng hỏi, giọng nói yếu ớt đầy nghi hoặc.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm. “Bởi vì ta không thể để nàng chết. Nàng là người duy nhất mà ta không thể mất.”

Nàng im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Trong lòng nàng, cảm giác mâu thuẫn và bất an ngày càng lớn dần.

Dù sức khỏe đã khá hơn, nhưng Đoàn Ân vẫn còn rất yếu. Nàng không có đủ sức để đứng dậy lâu, đôi chân run rẩy mỗi khi cố gắng bước đi. Tuy nhiên, Lý Tuấn dường như không quan tâm đến điều đó. Hắn muốn mọi thứ diễn ra thật nhanh – lễ sắc phong hoàng hậu phải được tổ chức sớm nhất có thể.

“Nàng cần phải tham dự,” hắn nói với giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán, ánh mắt không rời khỏi nàng.