Chương 9: Phải gọi là anh

“Chậc, nhỏ mà độc mồm thật.” Hắn lẩm bẩm rồi bất ngờ vòng tay ra sau bóp nhẹ lấy gáy Uyên Nặc một cái không quá mạnh, chỉ như một cú nhéo trêu đùa. Động tác vừa thân mật vừa khiến cậu giật mình khẽ rụt cổ lại.

“Phải gọi là anh. Biết chưa?” Giọng hắn trầm thấp và kéo dài, như đang dằn lại một nỗi buồn cười lẫn xấu hổ không biết để vào đâu.

Xong Hàn Duệ thản nhiên cúi người mở tủ lấy ra chai sữa bò in hình con vật ngộ nghĩnh rồi đưa ra trước mặt Uyên Nặc. Đầu ngón tay hắn lướt nhẹ qua tay cậu trong khoảnh khắc giao chai, không quá cố ý nhưng cũng không hoàn toàn vô tình.

“Của nhóc. Nhưng gọi sai lần nữa thì đừng hòng lấy thêm chai thứ hai.” Hàn Duệ nhướng mày, giọng đe dọa đùa cợt nhưng ánh mắt lại ánh lên chút gì đó pha hứng thú lẫn dè chừng như thể vừa phát hiện một món đồ chơi mới thú vị và nguy hiểm.

Uyên Nặc đón lấy chai sữa, lí nhí cảm ơn rồi nhanh chóng lùi lại một bước, vừa xấu hổ vừa ngơ ngác không biết vì sao không khí quanh gã đàn ông kia lại đột nhiên thay đổi như vậy.

Cậu quay người đi tới trước quầy mì gói, ánh mắt lướt một vòng rồi dừng lại trên gói mì vị gà quen thuộc. Một tay nhẹ nhàng gỡ xuống, tay còn lại lựa thêm bó rau thơm còn tươi mướt và một quả trứng gà ta lẫn trong khay lưới. Những món đơn giản, đủ để làm thành bữa trưa nhỏ nhoi cho một người.

Uyên Nặc ôm tất cả trước ngực, cẩn thận không để quả trứng va vào cạnh gói mì, rồi lặng lẽ tiến ra quầy thanh toán. Đôi giày vải cũ sột soạt nhẹ trên nền gạch, tiếng bước chân lẫn vào tiếng máy quét mã và cuộc trò chuyện rì rầm của những người mua hàng khác.

Cậu xếp từng món lên bàn rồi cúi đầu lấy ví. Những tờ tiền lẻ đã được gấp gọn và giữ kỹ trong lớp da mềm, từng tờ được rút ra với sự cẩn thận hiếm thấy ở một người trẻ tuổi. Cậu cẩn thận cảm ơn khi nhận lại tiền thừa, khẽ cúi đầu một cái rồi quay người bước ra khỏi siêu thị.

Hàn Duệ đứng dựa hờ vào kệ hàng sắt, lặng lẽ dõi theo từng cử động của cậu thiếu niên kia. Bóng lưng nhỏ bé, dáng điệu khép nép. Một sự im lặng lạ thường bao quanh cậu, không phải kiểu im lặng nhút nhát mà là sự yên lặng của những người đã quen với việc không ai thật sự nhìn thấy mình.

Hắn không nghĩ bản thân sẽ quan tâm. Nhưng ánh mắt ấy cùng với biểu cảm dè dặt, dáng người ôm túi đồ sát ngực như thể ôm lấy một khoảng trời riêng khiến hắn thoáng khựng lại.

Reng, reng, reng!

Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan mạch suy nghĩ. Hàn Duệ khẽ nhướng mày lấy máy từ túi áo ra, ngón tay vuốt nhanh màn hình rồi áp vào tai.

“Nghe.” Giọng hắn trở nên trầm thấp, dứt khoát, không còn chút lười nhác hay bông đùa như khi đứng trước mặt Uyên Nặc ban nãy.

“Hàn Duệ, có vụ án cần hỗ trợ. Một nữ sinh trường đại học Xã Hội vừa được phát hiện tử vong trong phòng ký túc xá. Không thấy có dấu hiệu vật lý rõ ràng, hiện trường không có dấu vết xô xát. Tư thế nằm thẳng, hai tay đặt lên bụng, vẻ mặt yên bình cứ như đang ngủ.”

Hắn im lặng một lát: “Giờ tử vong?”

“Khoảng hai giờ sáng. Lúc bạn cùng phòng về ký túc xá thì phát hiện. Cửa khóa trong, không ai ra vào. Đội điều tra chưa đưa ra kết luận chính thức.”

Một cơn gió nhẹ lướt qua cánh cửa siêu thị, mang theo mùi hương cỏ tươi và mùi sữa nhẹ. Hàn Duệ ngước mắt nhìn ra ngoài cửa kính vừa vặn trông thấy Uyên Nặc đang bước qua vỉa hè, bóng dáng tinh nghịch trông khác hẳn lúc đối diện với hắn.

“Gửi địa chỉ cho tôi. Mười lăm phút nữa tôi tới.”

Tắt máy, Hàn Duệ đứng lặng vài giây rồi chậm rãi cài lại cúc tay áo, bỏ điện thoại vào túi trong áo khoác.

Hắn tiện tay lấy một chai nước lạnh rồi ra quầy thu ngân tính tiền.

Một người chết yên lặng như đang ngủ.