Chương 8: Chú ơi

Uyên Nặc bước đi giữa các gian hàng, mắt đảo liên tục tìm kiếm một thứ gì đó quen thuộc. Cậu đi qua khu rau củ xanh mướt, khu thịt tươi sống đỏ au rồi dừng lại trước dãy tủ kính đầy ắp những hộp sữa đủ màu sắc. Đột nhiên, ánh mắt cậu sáng lên khi nhìn thấy một chai sữa trắng quen thuộc có hình con bò sữa ngộ nghĩnh trên nhãn. Đó là loại sữa Lâm Ngọc thường mua cho cậu ở chợ, có vị ngọt thanh mà cậu rất thích.

Uyên Nặc hào hứng vội vàng chạy tới định vươn tay lấy chai sữa. Thế nhưng, đúng lúc đó một bóng người cao lớn chắn ngay trước tủ lạnh. Đó là một gã đàn ông trông có vẻ ngoài khá cà lơ phất phơ với mái tóc hơi dài vuốt ngược ra sau, chiếc áo sơ mi lụa mở hờ lộ ra chiếc vòng cổ bằng bạc và quần jean rách gối. Hắn đang đứng thờ ơ ngó nghiêng gì đó bên trong tủ.

Uyên Nặc khẽ nhíu mày, cố gắng lách qua nhưng gã đàn ông lại vô tình chắn ngang đường. Cậu ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt to tròn chạm phải ánh mắt của hắn.

Gã đàn ông cúi đầu nở một nụ cười đầy vẻ trêu chọc khi nhìn thấy khuôn mặt như búng ra sữa của cậu.

"Ồ, xem ai đây này? Một bé con xinh đẹp đi lạc sao?" Giọng hắn trầm khàn, mang theo chút ý cười khó nắm bắt.

Chà, xinh phết!

Ánh mắt hắn lia đến dáng người nhỏ nhắn kia. Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu, mái tóc mềm hơi dài buông xuống trán khiến hắn bất giác mím môi. Không phải kiểu đẹp phô trương, càng không phải vẻ non nớt khiến người ta sinh lòng thương xót. Mà là một vẻ đẹp ngọt ngào, hấp dẫn khiến người ta muốn nuốt trọn.

Hắn khẽ nuốt khan.

Gã đàn ông ba mươi lăm tuổi đã quen với những cơn thèm khát được che giấu dưới lớp áo tử tế, nhưng lúc này bỗng thấy trong l*иg ngực nhói lên một cơn bứt rứt kỳ lạ. Cảm giác có thứ gì đó trong hắn nhúc nhích như một con mãnh thú ngủ quên bị đánh thức.

"Chậc." Hắn khẽ tặc lưỡi, ánh mắt tối lại.

Uyên Nặc khẽ rụt người lại, đôi tay nhỏ bé siết chặt mép áo. Cậu không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào gã đàn ông, trong lòng dâng lên cảm giác vừa khó chịu vừa có chút cảnh giác.

"Tìm gì à, nhóc con?" Hàn Duệ hỏi tiếp, ánh mắt lướt qua chai sữa trong tủ rồi lại quay về gương mặt non nớt của Uyên Nặc. Hắn cố tình đứng chắn một lúc nữa để nhìn xem phản ứng của cậu bé đáng yêu này như nào.

Uyên Nặc ngập ngừng một lúc rồi rụt rè lên tiếng, giọng cậu mềm mại như tơ, mang theo chút do dự lẫn nũng nịu tự nhiên của một cậu bé mới lên thành phố nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ non nớt:

“Chú ơi... cháu muốn lấy chai sữa bò đó.”

Hàn Duệ sững người.

Cái từ “chú” như một cú tát nhẹ nhưng đau điếng vào lòng tự tôn đàn ông của hắn. Gương mặt hắn thoáng cứng lại, nụ cười tinh quái đang treo hờ bên khóe môi cũng lập tức đông cứng, vỡ vụn như thủy tinh trong suốt rơi xuống sàn.

“Chú?” Hắn lặp lại, chất giọng khàn khàn bỗng nghẹn lại giữa cổ họng.

Hàn Duệ bật ra một tiếng cười khô khốc, không giấu nổi vẻ gượng gạo rồi gã đàn ông đưa tay lên vò nhẹ mái tóc như để che đi cảm giác lúng túng bất ngờ. Bị gọi là “chú” bởi một cậu bé xinh xắn như thế quả là tổn thương nhẹ đến lòng kiêu hãnh của hắn.