Lời đe dọa như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Uyên Nặc.
Công an!
Cái từ này ở thôn cậu chỉ nghe thấy trong những câu chuyện đáng sợ. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dính líu đến những điều như vậy. Nỗi hoảng loạn bao trùm, Uyên Nặc không kịp nói lời nào vội vàng chộp lấy túi vải đựng tiền và bùa. Tấm vải bạt nhỏ bung ra, khiến mấy tấm bùa giấy rơi lả tả xuống đất nhưng cậu cũng không dám nhặt lại.
Uyên Nặc khẽ run đôi chân đứng bật dậy. Cậu không dám nhìn ông chú bảo vệ mà chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh. Cậu len lỏi qua đám đông đang đổ dồn ánh mắt tò mò, xô đẩy những người đi chợ, chạy như ma đuổi ra khỏi khu chợ ồn ào ấy. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng còi xe... tất cả đều hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn tạp, truy đuổi cậu không ngừng.
Hơi thở Uyên Nặc dồn dập, l*иg ngực đau nhói nhưng cậu vẫn không dám dừng lại. Chỉ đến khi khu chợ dần khuất dạng sau lưng và tiếng ồn ào chỉ còn là âm thanh mơ hồ, Uyên Nặc mới dám thở phào, bàn tay nhỏ bé của cậu run rẩy nắm chặt lấy túi tiền, còn trái tim thì vẫn đập loạn xạ trong l*иg ngực. Thành phố A, hóa ra không chỉ có những điều thú vị và "thú vui của người lớn", mà còn có cả những góc khuất đầy sợ hãi và lạ lẫm mà cậu chưa từng lường trước.
Uyên Nặc chạy đến một góc khuất gần siêu thị, cơ thể nhỏ bé của cậu co rúm lại sau thùng rác lớn. Cậu thở dốc, từng hơi thở như muốn xé toang l*иg ngực. Mái tóc bết dính mồ hôi và đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ sợ hãi khi cảnh tượng trong chợ vừa rồi cứ hiện lên.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi phá tan sự tĩnh lặng. Uyên Nặc giật mình, vội vàng rút điện thoại ra. Màn hình hiện lên cái tên Lâm Ngọc.
"Alo ạ?" Giọng Uyên Nặc lạc đi vì hụt hơi.
"Uyên Nặc à, anh đây!" Giọng Lâm Ngọc ấm áp vang lên từ đầu dây bên kia, nhưng nghe có vẻ hơi vội vàng: "Anh xin lỗi, hôm nay ở trường xảy ra một số chuyện lớn nên có thể anh không về nhà được."
Uyên Nặc cảm thấy hụt hẫng, cậu đã rất mong ngóng Lâm Ngọc về để kể cho anh nghe chuyện bất cập vừa xảy ra: "Vâng..."
"Em ăn gì chưa? Nhớ đi mua gì đó ăn đi nhé. Chắc phải chiều muộn anh mới về được." Lâm Ngọc dặn dò.
"Vâng." Uyên Nặc lí nhí đáp. Cậu cúp máy, lòng đầy nặng trĩu. Cảm giác cô đơn và lạc lõng bỗng ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nghe lời Lâm Ngọc, Uyên Nặc miễn cưỡng đứng dậy. Cậu nhìn về phía siêu thị lớn trước mặt. Một tòa nhà cao tầng, lấp lánh ánh đèn và dòng chữ "Siêu Thị BigC" to đùng.
Từ trước đến giờ, cậu chỉ quen với những khu chợ ồn ào, chen chúc, chứ chưa bao giờ đặt chân vào một nơi hào nhoáng như thế này. Bước qua cánh cửa tự động, một luồng khí lạnh ùa vào mặt khiến Uyên Nặc rùng mình. Cậu choáng ngợp. Siêu thị rộng lớn đến choáng váng với hàng dài kệ hàng cao vυ"t chứa đầy những mặt hàng đủ màu sắc, hình dáng. Ánh đèn sáng trưng, tiếng nhạc nhẹ nhàng và mùi hương tổng hợp của đồ ăn, hóa mỹ phẩm... tất cả tạo nên một thế giới hoàn toàn khác biệt so với khu chợ bụi bặm, ồn ào mà cậu vừa rời khỏi.
Uyên Nặc ngập ngừng bước đi, đôi mắt tròn xoe đảo liên tục. Cậu cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa không gian rộng lớn này. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ và có vẻ đắt đỏ. Cậu chưa bao giờ thấy nhiều loại bánh kẹo, sữa và đồ ăn đóng gói như vậy. Một cảm giác vừa tò mò vừa bỡ ngỡ, lại vừa có chút sợ sệt len lỏi trong lòng Uyên Nặc.