Cô gái cười khúc khích, lục ví rồi lấy ra một tờ năm mươi đưa cho cậu. Uyên Nặc cẩn thận lấy tấm bùa mới cho vào phong bì đỏ nhỏ xíu, dán kín rồi kèm thêm một gói muối hồng Himalaya* bọc túi nilon.
“Dùng để tắm hoặc xông phòng đều ổn ạ.”
*Muối Himalaya là một loại muối màu hồng được tìm thấy ở vùng Punjab của Pakistan, gần chân núi Himalaya. Loại muối này có mặt từ hàng trăm triệu năm trước, khi muối được lắng đọng trong đầm thời tiền sử.
Sau vụ mua đầu tiên, Uyên Nặc bán được thêm ba tấm nữa. Cậu bắt đầu thấy phấn khởi. Gương mặt trắng trẻo của cậu nổi bật giữa đám hàng rong xô bồ, đôi mắt trong veo và thái độ mềm mỏng khiến nhiều người ngừng lại dù chỉ để hỏi cho vui.
Những tờ tiền lẻ trong túi vải nhỏ bắt đầu cộm lên, nặng trĩu niềm hy vọng. Thế là tiền mua đồ ăn, tiền mua bình xịt gián cho anh Lâm Ngọc, rồi cả tiền để mua thêm giấy, mực để vẽ bùa, tất cả dường như đều nằm gọn trong tầm tay.
Đang mải miết xếp lại mấy tấm bùa cho ngay ngắn thì Uyên Nặc thấy một bóng người cao lớn đổ dài xuống tấm vải bạt. Mùi thuốc lá và mồ hôi chua nồng xộc thẳng vào mũi cậu, không dễ chịu chút nào. Uyên Nặc ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo vẫn giữ nguyên sự nhiệt tình. Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồng phục bảo vệ đã bạc màu, chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp che gần hết khuôn mặt. Trán ông ta nhăn nheo, khóe mắt đầy vết chân chim và cái nhìn thì cứng nhắc đến lạ.
"Dạ, ông mua bùa ạ?" Uyên Nặc vội vàng mỉm cười, giọng lễ phép như thể đây là một khách hàng sộp: "Cháu có bùa bình an, cầu học thuận lợi, xua vía xấu. Nếu ông muốn thì cháu có bùa trấn gia giúp gia đình êm ấm, trừ tà ma. Đảm bảo hiệu nghiệm, cháu vẽ bằng mực chuẩn, giấy sạch, còn được khai quang đầy đủ rồi ạ!"
Cậu nhiệt tình giới thiệu, thậm chí còn hơi nghiêng người về phía trước, sẵn sàng lấy ra những tấm bùa đặc biệt nhất. Đối với Uyên Nặc, vị khách hàng tiềm năng này chính là một cơ hội lớn, cậu muốn chứng minh rằng thứ cậu làm không hề vô bổ.
Ông chú bảo vệ không nói gì, chỉ đứng im phắc, đôi mắt ti hí lướt qua tấm biển hiệu nguệch ngoạc rồi dừng lại trên khuôn mặt non nớt của Uyên Nặc. Rồi ông ta đột ngột nhếch mép, một nụ cười khô khốc kéo khóe miệng trĩu xuống, không có lấy một chút thân thiện. Tiếng nói khàn khàn như đá sỏi va vào nhau cất lên, vang dội giữa khu chợ ồn ào nhưng vẫn đủ để Uyên Nặc nghe rõ mồn một.
"Thằng nhóc kia! Ai cho cậu ngồi đây bán mấy cái thứ vớ vẩn này hả?" Giọng ông ta đầy sự hăm dọa, chẳng khác nào tiếng sấm rền trong tâm trí non nớt của Uyên Nặc: "Chợ này không phải chỗ để buôn bán, lan truyền mê tín dị đoan! Cút ngay!"
Khuôn mặt Uyên Nặc thoáng chốc tái mét. Nụ cười trên môi cậu vụt tắt, đôi mắt to tròn mở căng vì kinh hãi. Đây là lần đầu tiên cậu bị la mắng nặng nề như vậy.
Ở thôn Phù Hoa, đại đa số mọi người đều tin vào bùa ngải, chỉ có một số ít không tin nhưng họ vẫn rất tôn trọng. Chẳng ai dám nói bùa là thứ "vớ vẩn" hay "tà ma". Mà cậu cũng chưa từng gặp phải trường hợp nào như thế này. Sự ngây thơ của cậu tan biến trong chốc lát, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi nguyên thủy. Tay chân Uyên Nặc bỗng trở nên lúng túng, vụng về. Tim cậu đập thình thịch như trống trận, l*иg ngực như bị ai đó bóp nghẹt.
"Dạ, dạ... cháu..." Uyên Nặc lắp bắp, cố gắng muốn giải thích nhưng giọng nói như mắc kẹt lại trong cổ họng. Khuôn mặt ông chú bảo vệ càng thêm cau có, ánh mắt gườm gườm khiến cậu khẽ rùng mình:
"Còn đứng đấy à? Tôi bảo cậu cút ngay! Có tin tôi gọi công an không hả?"