Chương 4: Mảnh bùa giấu dưới gối

"Ngày mai anh lên trường em ở nhà nhé. Khi nào em cần cứ gọi vào số máy anh."

"Anh đi học còn em... ở nhà bán bùa!"

Lâm Ngọc phì cười, gắp cho Uyên Nặc một miếng sườn: "Có định làm phép đuổi mưa không?"

"Được chứ." Uyên Nặc búng nhẹ lên mu bàn tay anh, nói nhỏ: "Hết mưa trong ba... hai... một..."

Ngoài kia trời vẫn mưa nhưng trong lòng Lâm Ngọc bỗng thấy ấm áp lạ thường:

"Thôi ăn đi ông tướng!"

Uyên Nặc bê bát cơm ngoan ngoãn ăn từng thìa một, lưng hơi khom như thể vẫn chưa quen với bàn ghế nhựa cứng ngắc ở thành phố. Mái tóc ướt lòa xòa dính vào trán, đôi mắt vẫn còn ánh lên chút ngỡ ngàng trẻ con.

Quán ăn xung quanh dần đông đúc. Tiếng gọi món, tiếng muỗng đũa va chạm loảng xoảng, cả tiếng rì rầm trò chuyện của sinh viên trẻ tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn nhưng sống động. Một người khách trẻ đẩy cửa bước vào, kéo theo cả một cơn gió mát lạnh thổi bay vạt áo mưa dính sát người Uyên Nặc. Cậu khẽ rùng mình liếc nhìn ra ngoài khung cửa kính mờ hơi nước.

Phố xá lấp loáng đèn xe. Dòng người vẫn miệt mài trôi đi giữa mưa.

"Anh này..." Uyên Nặc gọi nhỏ: "Mình có thể đi đâu đó chơi không? Một chút thôi."

Lâm Ngọc liếc đồng hồ: "Giờ này hả? Trời đang mưa mà."

"Nhưng em muốn nhớ thành phố này bằng gì đó đẹp đẹp. Không phải khói xe, không phải mùi dầu ăn... mà là gì đó yên tĩnh, sáng lên trong đầu."

Lâm Ngọc im lặng trong giây lát rồi anh đứng dậy, rút ví trả tiền: "Vậy đi. Anh biết một chỗ."

Mười lăm phút sau, hai người đứng trên một cây cầu vượt dành cho người đi bộ nhìn xuống biển đèn xe bên dưới.

Mưa đã ngớt. Những giọt cuối cùng rơi lộp độp xuống mặt lan can sắt nhẹ như khói.

Thành phố về đêm mang một vẻ đẹp rất lặng lẽ, sâu sắc và đầy cám dỗ. Từng ánh đèn đường như dải kim tuyến vắt ngang lòng phố, lung linh mà xa xăm.

Uyên Nặc tựa cằm lên tay vịn, mi mắt khẽ rũ xuống, lặng ngắm một thế giới không còn tiếng gà gáy hay khói rơm chiều.

"Anh nghĩ em có thể sống ở đây được không?" Cậu nhỏ giọng hỏi.

"Thành phố lớn dễ nuốt chủng người nhưng nếu em gìn giữ được bản thân mình thì nó sẽ cho em nhiều hơn em nghĩ."

Uyên Nặc cười khẽ: "Em nghĩ mình sẽ cố giữ. Ừm dù hơi sợ..."

"Anh ở đây. Đừng lo."

Một lúc sau, khi trời đã gần khuya hai người mới quay về phòng trọ. Trên đường về, Uyên Nặc lặng lẽ móc trong túi ra một mảnh bùa gói bằng giấy dầu, thắt nút cẩn thận.

Cậu giấu nó dưới gối.

Chỉ là đề phòng. Dù thành phố chưa dọa dẫm cậu điều gì nhưng bản năng vẫn thì thầm trong lòng rằng: sẽ có lúc nó làm vậy.