Thành phố A.
Thành phố hiện ra trước mắt Uyên Nặc vào lúc gần sáu giờ sáng.
Bầu trời vừa kịp chuyển sang một lớp sương lam nhàn nhạt, nắng sớm còn chưa lên hẳn khiến mọi thứ như còn đang ngái ngủ. Khói bụi lửng lơ giữa những khối bê tông khổng lồ, tiếng còi xe nhoi nhói từng đợt quét tan mọi ý nghĩ mơ hồ về sự yên bình.
Chiếc xe khách dừng lại trước một bến trung chuyển. Lâm Ngọc xách ba lô nhảy xuống trước, quay lại đỡ Uyên Nặc:
"Đi cẩn thận, bậc cao lắm đấy."
Uyên Nặc vừa bước xuống đã bị mùi khói dầu xe đập thẳng vào mặt. Cậu khịt mũi, khẽ ho hai tiếng, mắt mở lớn mà nhìn khắp lượt.
Trước mặt cậu là một thế giới hoàn toàn khác. Không có những rặng tre rì rào trong gió, không có tiếng gà gáy sáng, càng không có bà Năm ngồi bệt nhai trầu bên bếp lửa. Chỉ còn những dãy nhà cao tầng chồng chất, hàng người chen chúc như mắc cửi và tiếng nói chuyện oang oang đầy vội vã.
Uyên Nặc lúng túng bước theo Lâm Ngọc, bàn tay vô thức nắm lấy vạt áo người anh như một cái phao giữa biển người xa lạ.
...
Trọ của Lâm Ngọc nằm trong một con hẻm nhỏ gần khu đại học. Đó là căn gác lửng cũ kỹ, tường bong tróc, cửa sổ gỗ cong vênh nhưng có ánh nắng tràn vào từ khe mái tôn.
"Em ở tạm đây với anh mấy hôm, đợi tìm được chỗ khác ổn hơn thì mình dọn đi."
Uyên Nặc gật đầu đặt ba lô xuống rồi rón rén bước tới mé cửa sổ. Căn gác không lớn nhưng sáng sủa, sạch sẽ. Gió thổi vào mang theo mùi nắng và một ít mùi thức ăn chiên rán từ dãy trọ kế bên.
"Lát anh đưa em đi chợ mua đồ, ở đây mà ăn ngoài mãi thì có mà sạt nghiệp mất."
"Em có tiền tiết kiệm đó, là bà cho khi em vừa đủ mười tám." Uyên Nặc vừa nói vừa giơ ra trước mắt anh một bọc tiền.
"Nói thế chứ đừng vung tay quá. Em còn chưa xin được việc mà."
"Em... đang tính bán bùa trên mạng... được không nhỉ?"
Lâm Ngọc đang uống nước suýt chút nữa thì sặc. Anh quay lại nhìn cậu nhóc đang thành thật xếp mấy tấm bùa giấy vào túi nilon như thể chuẩn bị bày hàng ngoài chợ đêm:
"Ở đây ai mà mua bùa chứ? Người ta còn không tin vào ma quỷ kìa."
"Không tin nhưng vẫn sợ đúng không?" Uyên Nặc cười cười, nụ cười cong cong mang nét ranh mãnh: "Có cầu thì có cung mà anh."
Lâm Ngọc thở dài: "Tùy em, miễn đừng bán thứ gì phạm pháp là được."
Cậu bé từ ngôi làng cổ tích kia, dẫu nhỏ bé mong manh nhưng lại mang trong mình một thứ bản năng sinh tồn bướng bỉnh đến lạ.
...
Buổi chiều đầu tiên tại thành phố, trời đổ cơn mưa lớn như đang chào mừng họ đến với nơi đây.
Hai anh em đội áo mưa mỏng dính chen nhau trong một quán ăn sinh viên chật hẹp, nơi bát canh thịt bằm nóng hổi bốc khói trước mặt cũng khiến người ta thấy đời dễ chịu hơn đôi chút.