- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Cưỡng Chế Yêu Mỹ Nhân Ngọt Nước
- Chương 15: Mở cửa đi nào, bé con
Cưỡng Chế Yêu Mỹ Nhân Ngọt Nước
Chương 15: Mở cửa đi nào, bé con
Tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn đều đều, không có dấu hiệu ngừng lại.
Cậu vội vàng lấy khăn lau tay rồi đi tới bên cửa, ghé mắt nhìn qua khe.
Qua khe cửa ti hí có thể thấy được ngoài kia là một gã đàn ông cao to, vạm vỡ. Dưới ánh đèn le lói, mờ ảo trông hắn như một tên hung thần chuẩn bị tới đòi mạng như trong phim.
Có lẽ do cái khe đó quá thấp so với chiều cao của hắn nên Uyên Nặc gần như không thể nhìn thấy gương mặt đó, mà chỉ thấy được thân hình đồ sộ chắn ngang ánh sáng. Nên nó dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu mở lời.
“Ai... ai đó? Trời... tối như vậy rồi còn đến đây làm... gì?” Giọng nói mềm mại, run rẩy phát ra từ đằng sau cánh cửa làm bằng kim loại.
“Hửm?” Gã đàn ông ngây người khi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Rồi ngay sau đó một tiếng cười rất nhỏ khẽ phát ra như thể được đè nén quá lâu.
“Là nhóc à...” Nụ cười dần hiện rõ trên gương mặt điển trai ấy, giọng nói trầm khàn như thể đã phải suy nghĩ khá lâu.
(Đừng thấy lấn cấn khi hắn vừa nghe thấy giọng là đã biết bên kia là bé con nhá, tại vì ổng là địp vin á!)
Sự phấn khích dần dâng tràn trong từng câu chữ. Như có lửa đang bốc lên sau ánh mắt u tối ấy. Hắn nghiêng người cúi sát mặt về phía khe cửa nhỏ, như muốn ép đôi mắt mình xuyên qua lớp kim loại để thấy rõ người bên trong.
“Mở cửa đi nào...” Bé con.
“Uyên Nặc.”
Lâm Ngọc bước ra khỏi phòng tắm, vừa lau tóc vừa chậm rãi tới gần cậu.
“Anh!” Uyên Nặc giật mình thon thót.
Thấy cậu hoảng hốt như vậy Lâm Ngọc khẽ hỏi: “Em đứng trước cửa làm gì vậy? Không phải đang nấu ăn tối sao?”
“Em... em đang nấu thì có tiếng gõ cửa... nên em mới chạy ra chuẩn bị mở cửa thì đột nhiên anh lên tiếng... làm em giật cả mình.” Uyên Nặc ấp úng giải thích.
“A, nhưng hình như bạn anh đến hay sao í?”
“Bạn sao?”
Chỉ nghe thấy tiếng cửa lách cách vài tiếng rồi một bóng dáng lực lưỡng hiện ra trước mắt hai người. Ánh sáng từ vòng cổ chói loà dưới ánh đèn vàng yếu ớt, lấp lánh như ánh lửa phập phồng trong đêm tối.
Đó không phải loại trang sức thời trang thông thường. Cấu trúc của nó quá phức tạp, phần mép khắc hoa văn chữ Phạn đã mờ, xen lẫn những ký hiệu cổ mà chỉ người từng tiếp xúc với giới tâm linh mới có thể nhận ra.
Uyên Nặc vô thức nuốt nước bọt, lùi lùi về cạnh tường như một con thú nhỏ bị lộ ổ mà chưa kịp tìm đường chạy trốn.
Đó là gã đàn ông lúc sáng cậu gặp ở siêu thị. Tại sao hắn lại có mặt ở đây?
Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của từng người ở đây, Hàn Duệ vẫn có thể bình thản lên tiếng:
“Xin chào, tôi là Hàn Duệ. Hiện đang là thám tử tư hỗ trợ điều tra vụ án tại trường đại học Xã Hội.”
Giọng hắn vang lên đầy trầm ấm nhưng chắc nịch, không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để át đi cái cảm giác nghẹt thở đang trôi lơ lửng trong căn gác lửng cũ kỹ.
Uyên Nặc vô thức siết chặt tay hơn, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi chiếc vòng kì lạ đeo trên cổ người kia. Không phải vì nó sáng lóa mà bởi vì cậu đã thấy thứ đó trong một cuốn sổ cũ rách từ hồi còn sống ở thôn Phù Hoa.
Cậu không trả lời nhưng Lâm Ngọc đã nhanh chóng đỡ lời:
“À, tôi biết anh, sáng hôm nay tôi đã nhìn thấy anh rồi.”
“Anh đến đây để điều tra về vụ án phải không? Anh cứ hỏi đi, những gì tôi biết tôi sẽ trả lời.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Linh Dị
- Cưỡng Chế Yêu Mỹ Nhân Ngọt Nước
- Chương 15: Mở cửa đi nào, bé con