“Vậy sao? Anh ta đúng là kì lạ thật.” Uyên Nặc không quan tâm cho lắm, thứ cậu để ý là câu nói trước đó của anh: “Cái vòng mà anh nói í, anh có ảnh không vậy?”
“Không, nếu em muốn thì anh có thể hỏi thăm Ngọc Anh xem cô ấy có ảnh không.”
“Còn ảnh nạn nhân thì sao ạ?”
“Lát anh mở cho em xem.”
Lâm Ngọc quay sang nhìn cậu, giọng dịu lại: “Em thì sao? Có chuyện gì không? Ban nãy vừa bước vào cửa anh thấy đôi giày dưới sàn dính quá trời bùn đất.”
Uyên Nặc lúng túng nhưng vẫn đáp thật: “Lúc em đến chợ để bán bùa có ông chú bảo vệ đuổi đánh... Nhưng không sao đâu, em chạy kịp rồi.”
Lâm Ngọc nhíu mày, định hỏi thêm thì thấy cậu đã vội cười trấn an: “Không sao mà. À, em có mua thêm mì, trứng, rau thơm. Để em nấu chút gì cho anh ăn nhé?”
Anh thở dài, nhướng mày: “Lần sau có gì thì kể luôn, đừng giấu.”
Cậu lí nhí gật đầu, rồi xoay người vào bếp, vừa lẩm bẩm vừa mở tủ lấy nồi.
Lâm Ngọc tựa vào vách gác lửng, nhìn theo bóng Uyên Nặc đang lúi húi loay hoay trong bếp. Mùi rau thơm vừa rửa lan nhẹ vào không gian chật hẹp, lẫn trong tiếng nước chảy róc rách và âm thanh lạch cạch của nồi niêu, khiến không khí trong phòng trọ nhỏ xíu cũng có phần ấm áp hơn.
“Anh đi tắm trước đây. Lát có đồ ăn thì gọi.” Lâm Ngọc đứng dậy với lấy chiếc khăn tắm vắt trên đầu giường.
“Dạ.” Uyên Nặc khẽ đáp.
Chờ cho đến khi cửa phòng tắm đóng lại, Uyên Nặc mới thở hắt ra một hơi.
Sinh ra ở thôn Phù Hoa, nơi có những lời đồn đại về những câu chuyện bí ẩn không kể hết, những vùng đất u linh đầy huyền bí, màu nhiệm.
Ở đó, trẻ con từ bé đã được dạy cách thắt dây đỏ đeo cổ vào rằm tháng Bảy, cách rắc tro gạo nếp* quanh giường ngủ khi có người thân vừa mất, và cách nhận biết mùi “hơi âm” giữa ban trưa nắng gắt.
*Để ngăn không cho linh hồn họ lạc mất và bảo vệ họ khỏi những tà ma.
Ở đó, có cây đa giữa chợ mà người ta không bao giờ dám nhìn thẳng khi đi ngang. Có giếng cổ ba lần trục nước** vẫn lên bọt trắng như sữa, khiến cả làng đập nắp lại bằng đá ong*** và trét kín bằng máu gà trống.
**Là hành động kéo nước lên từ giếng bằng cách quay bằng trục quay ở giếng cổ hoặc dùng tay kéo dây.
***Vì đá ong nặng, bền, chịu lực tốt, không thấm nước. Đá ong gắn với đất làng quê, được tin là hấp thụ linh khí thừ lòng đất nên có thể trấn tà, giữ vía.
Ở đó, có những đứa trẻ như cậu, không sợ đêm. Chỉ sợ thứ không đi cùng đêm.
Lớn lên giữa những thứ đó, Uyên Nặc không còn thấy cái chết là một điều lạ lùng. Nhưng cái chết của Trịnh Thùy Dung khiến cậu lạnh gáy.
Cô ấy chết quá yên bình.
Yên đến mức giả tạo.
Như một người không phải bị gϊếŧ, cũng không phải bệnh tật, mà là bị mời đi. Một cách nhẹ nhàng không cưỡng lại, như thể có một bàn tay vô hình xoa dịu tâm trí, ru ngủ linh hồn rồi mang nó đi mà không để lại bất kỳ giãy giụa nào.
Đang mải nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng "cốc cốc cốc" đầy dứt khoát, không quá mạnh nhưng cũng chẳng khách sáo.
Uyên Nặc bỗng giật thót.