Uyên Nặc tỉnh dậy giữa buổi chiều tà, ánh sáng cam nhạt len lỏi qua tấm rèm vải đã bạc màu, phủ lên gò má cậu một lớp ấm áp mơ hồ. Cậu chớp mắt vài lần, mi mắt nặng trĩu như còn chưa dứt hẳn giấc mơ chập chờn.
Một mùi quen thuộc thoảng qua, đó là mùi dầu gội Lâm Ngọc hay dùng, lẫn cả chút hương mồ hôi và bụi phấn bảng.
Uyên Nặc ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn quanh rồi khẽ giật mình khi thấy có bóng người ngồi ở góc bàn quay lưng về phía cậu.
“Anh Ngọc...?” Cậu khẽ gọi, giọng vẫn còn chút ngái ngủ.
Lâm Ngọc quay đầu lại. Cậu thanh niên khoảng hai mươi mốt tuổi khẽ cười, nụ cười hiền lành nhưng có vẻ mệt mỏi. Ánh sáng hắt qua khe cửa khiến vệt bóng dưới mắt anh rõ hơn.
“Ừ, anh về nãy giờ rồi. Thấy em ngủ say quá nên không gọi.”
Uyên Nặc dụi mắt, giọng còn ngái ngủ: “Em ngủ từ bao giờ thế nhỉ?”
“Chắc cũng lâu rồi.” Lâm Ngọc rót một ly nước lọc, đặt lên bàn bên cạnh: “Dậy uống chút nước đi cho tỉnh.”
Cậu gật đầu, vén mớ tóc mái rối bù rồi chậm rãi bước xuống chiếu, nhận lấy ly nước từ tay anh.
“Anh ăn gì chưa? Có mệt lắm không?” Uyên Nặc hỏi, mắt không giấu được sự lo lắng.
“Chưa ăn.” Lâm Ngọc khẽ thở dài, tựa lưng vào thành ghế: “Hôm nay ở trường rối lắm. Có một nữ sinh vừa chết ở trong ký túc xá nên có một số sinh viên bị giữ lại để điều tra. Anh cũng bị hỏi mấy vòng.”
Nghe đến đó, sắc mặt Uyên Nặc trầm xuống. Cậu yên lặng một lúc rồi khẽ nói: “Chết... ạ?”
“Ừm. Đó là cô gái cùng học chuyên ngành khảo cổ học với anh tên Trịnh Thùy Dung, người phát hiện ra cái xác là Ngọc Anh – bạn của anh.”
“Cái cuốn sách "Bùa Dẫn Linh ở vùng biên giới" mà anh đưa cho em đọc đó, nó là của Ngọc Anh.” Lâm Ngọc bổ sung.
“A, ra là của chị ấy, vậy chị ấy có sao không anh?” Uyên Nặc hào hứng nhưng cũng đầy lo lắng hỏi thăm.
“Không ổn lắm.” Giọng Lâm Ngọc dịu dàng nhưng đầy mệt mỏi: “Ngọc Anh là người đầu tiên phát hiện ra thi thể nên thành ra cả buổi trưa cô ấy không có khẩu vị, anh ngồi với cô ấy một lúc thì cô ấy mới chịu ăn vài miếng.”
“... Tội nghiệp chị ấy.” Uyên Nặc khẽ thì thầm: “Vậy thế còn nạn nhân thì sao? Chị ấy chết như thế nào?”
Lâm Ngọc biết tính em mình chỉ đơn thuần là tò mò nên cũng kể chi tiết ra: “Lúc sáng sau khi phát hiện ra nạn nhân, Ngọc Anh có gọi cho cảnh sát xong rồi cô ấy chạy đến phòng bảo vệ tìm bác bảo vệ, trùng hợp gặp anh đang từ phía cổng đi vào. Nên cả ba người cùng chạy đến phòng 301.”
“Vừa đi cô ấy vừa kể tình trạng trong phòng mà hai người bọn anh còn không tin cơ. Rồi khoảng 15 phút sau cảnh sát ập tới, phong toả chỗ đấy.”
“Người ta nói nạn nhân chết trong lúc ngủ, trông kì dị lắm. Bên cạnh nạn nhân còn tìm thấy được một cái túi nhỏ màu đỏ, bên trong có một cái vòng đeo tay màu đen, nhìn qua sợi dây ấy thì trông chất liệu khá là sần sùi, thô ráp... không giống vòng bình thường mà con gái hay đeo.”
Lâm Ngọc hồi tưởng lại những gì anh nghe và nhìn thấy, cảm giác vẫn không chân thực cho lắm khi mà lần đầu tiên đối diện với cảnh tượng sởn da gà đó.
Tại sao mà một người có thể chết trong lúc ngủ mà không tìm ra bất cứ nguyên nhân, bệnh tật nào chứ?
“À, lúc cảnh sát ập tới anh có thấy một gã đàn ông kì lạ lắm.”
“Kì lạ sao?” Uyên Nặc bất ngờ bị đổi chủ đề.
“Ừm, trong khi mọi người đang hoang mang, sợ hãi thì anh ta lại thản nhiên tới gần cái xác rồi cúi người nhìn chằm chằm vào vùng bụng của nạn nhân, thậm chí còn đưa tay chạm lên nó nữa.”
Nghĩ tới thôi mà Lâm Ngọc lạnh sống lưng, cảm giác cơ thể ấm nóng chuyển sang lạnh băng và cứng đờ rồi mềm nhũn, nhất là vùng bụng và mô mềm...