Trong góc nhà ăn, Ngọc Anh ngồi một mình bên chiếc bàn inox gần cửa sổ. Trước mặt là khay cơm còn nguyên chưa đυ.ng đũa. Cô gái khoảng hai mươi mốt, tóc cột gọn, dáng người mảnh khảnh nhưng thần sắc lúc này nhợt nhạt thấy rõ. Hai tay cô cứng đờ đan vào nhau trên đùi, như thể nếu buông ra thì cảm xúc sẽ vỡ tung.
Áo sơ mi trắng đồng phục của ngành khảo cổ học bị gió thổi bay vạt áo, lộ ra chiếc huy hiệu hình cuốn sách gắn trên ngực trái. Ngọc Anh vừa ra khỏi hiện trường để làm việc với đội điều tra vì cô là bạn cùng phòng với nạn nhân.
Và cũng là người đầu tiên phát hiện ra cái xác.
Những câu hỏi từ sáng tới giờ vẫn quay mòng mòng trong đầu cô:
“Tối hôm qua cô đi đâu, sao đến sáng mới quay về?”
“Cô là bạn cùng phòng của nạn nhân phải không, vậy thì cô có biết có những ai có xích mích hay xung đột với nạn nhân không?”
...
Tiếng bước chân dồn dập từ hành lang vọng lại, nghe vậy Ngọc Anh ngẩng đầu lên. Là sinh viên đang bị gọi tên đến phòng công tác sinh viên để hỗ trợ điều tra. Cô không nghe rõ ai đang bị gọi đi, cũng không muốn nghe. Tất cả mọi thứ xung quanh như đang chìm vào một lớp kính mờ ảo xa lạ và méo mó.
Một chiếc khay cơm khác được đặt xuống cạnh cô, kèm theo câu nói nhỏ:
“Ăn một chút gì đi. Cậu không thể cứ ngồi đó mãi như thế được đâu.”
Ngọc Anh máy móc gật đầu nhưng không đυ.ng đũa. Thấy vậy, Lâm Ngọc nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, rót một ly nước rồi đẩy về phía cô. Ánh mắt anh dịu dàng, không quá lộ liễu nhưng đủ để người ta thấy rõ sự quan tâm.
“Tôi không đói...”
Lâm Ngọc không ép. Anh rút khăn giấy ra cẩn thận lau miệng cốc cho cô, động tác chậm rãi và kiên nhẫn như đã quen chăm sóc người khác.
“Cảnh sát hỏi cậu nhiều lắm hả?” Giọng anh không gặng ép mà chỉ là một lời trò chuyện nhẹ nhàng.
Ngọc Anh gật đầu rồi khẽ thở ra:
“Họ hỏi tôi đi đâu, có thấy gì lạ không... Nhưng hôm nay tôi về muộn quá, lúc về tôi... cứ tưởng cô ấy ngủ nướng nên không quan tâm, ai ngờ...”
Giọng cô lạc đi, như thể đến giờ vẫn chưa tin được bạn mình thực sự đã không còn.
“Cô ấy rất mạnh mẽ...”
Lâm Ngọc đặt tay lên bàn, không chạm vào cô nhưng vẫn khiến người đối diện thấy an lòng. Anh khẽ nói: “Cậu đã làm rất tốt, tôi biết cậu lo lắng nhưng đừng giữ mọi thứ ở trong lòng.”
Ngọc Anh mím môi rồi ngập ngừng: “Lẽ ra... lẽ ra tôi nên về sớm hơn, nên để ý cô ấy kĩ hơn. Biết đâu...”
“Không phải lỗi của cậu.” Lâm Ngọc ngắt lời, ánh mắt kiên quyết: “Trịnh Thùy Dung không muốn bạn bè của cô ấy cứ dằn vặt như vậy đâu.”
Ngọc Anh cúi đầu. Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay cô. Lâm Ngọc không nói nữa. Anh mở hộp cơm, lấy đũa gắp một miếng trứng để vào khay cô, giọng nhẹ nhàng:
“Chỉ một miếng thôi cũng được. Không ăn gì là ngất đi đấy.”
Ngọc Anh chậm rãi cầm đũa. Đôi tay vẫn run rẩy không ngừng nhưng không từ chối nữa. Cô chậm rãi nhai nuốt, nước mắt vẫn chảy, nhưng ít ra còn có thể nuốt được.
Lâm Ngọc không nhìn chằm chằm cô gái nữa. Anh quay mặt đi, mắt dõi ra phía ngoài sân trường cũng thấy có một vài sinh viên khác cũng đang bị giữ lại sau vụ việc.
Không ai nói chuyện lớn tiếng.
Không ai cười cười.
Cả khuôn viên chìm trong một màu xám xịt bất an.
Một lát sau, Ngọc Anh khẽ hỏi:
“Cậu thì sao, cậu... có về luôn không?”
“Ừ. Tôi định đi hỏi chủ nhiệm một câu đã rồi về.”
Ngọc Anh gật đầu, yên lặng cắm cúi ăn tiếp. Bầu không khí giữa hai người không còn nặng nề nữa nhưng vẫn có một nỗi trống trải âm ỉ như thể khoét rỗng bên trong.