Uyên Nặc thở phào. Mặc dù bác Trần Mân rất tốt bụng nhưng sự quan tâm đột ngột như thế vẫn khiến cậu cảm thấy lúng túng. Cậu đặt túi đồ lên bàn gỗ cạnh bếp, cẩn thận lấy từng món ra.
Gói mì vị gà quen thuộc, quả trứng gà ta được đặt trong bát con. Rau thơm được nhặt sạch rễ, rửa kỹ dưới vòi nước róc rách. Cậu làm mọi thứ bằng đôi tay nhỏ nhắn, cẩn thận đến từng chi tiết như thể đang gói ghém cả sự sống vào một bữa ăn đơn sơ.
Khi nước trong nồi sôi ùng ục, bốc hơi nghi ngút. Uyên Nặc cẩn thận bỏ mì vào, dùng đũa đảo nhẹ rồi thêm trứng và rau thơm. Mùi hương đơn giản lan tỏa trong không gian ẩm thấp của căn gác, xua đi phần nào cảm giác đơn độc vẫn quẩn quanh nơi này.
Cậu bưng bát mì ra bàn, tiện tay rót thêm nửa ly nước lọc, ngồi bệt xuống sàn gỗ cũ, tựa lưng vào tường, hai chân co lại. Ánh sáng xiên nghiêng qua cửa sổ phủ lên sợi tóc mềm đang rủ xuống trán. Uyên Nặc chậm rãi ăn từng miếng, húp từng ngụm nước dùng như thể giữ lấy chút ấm áp cuối cùng còn lại trong ngày.
Ăn được nửa bát, cậu khẽ đặt đũa xuống, kéo túi vải nhỏ từ dưới gầm giường ra rồi rút từ bên trong ra một xấp giấy gói cũ kỹ được buộc bằng dây chỉ đỏ.
Đó là những tấm bùa. Vài tấm đã bị gấp nếp, vài tấm lấm lem cạnh giấy. Uyên Nặc ngồi xếp từng tờ lên mặt bàn gỗ, vừa đếm vừa lẩm nhẩm:
“Một, hai... ba, bốn... năm, sáu, bảy...”
Ngón tay cậu khựng lại ở tấm thứ tám. Khóe môi mím nhẹ.
Đáng ra phải còn mười hai tấm.
Ánh mắt Uyên Nặc chậm rãi dời xuống lòng bàn tay đang giữ tấm bùa cuối cùng, trong đầu cậu hiện lên cảnh tượng hỗn loạn ban sáng. Khi ông chú bảo vệ phát hiện cậu bày bán bùa ở chợ đã đuổi đánh làm cậu chạy rơi mất mấy tấm.
Cộng thêm bốn tấm đã bán được, vậy là mất sạch ba tấm. (Ba tấm bị rơi.)
Uyên Nặc khẽ thở dài cẩn thận gấp gọn từng tấm bùa lại, ánh mắt rơi xuống lớp chữ viết tay bằng mực đã nhạt. Đó là công sức mỗi đêm cậu chép suốt hai tuần, thậm chí chỉ dám chong đèn dầu ngồi viết, không sai sót một nét.
Cậu nhét chúng lại vào túi vải, kéo khóa rồi đặt cẩn thận về chỗ cũ dưới gầm giường. Sau đó, quay lại ăn tiếp bát mì đã nguội một nửa.
Mùi thơm nhưng trong lòng lại chẳng còn thấy ngon nữa.
...
Buổi chiều, lúc 2 rưỡi ở trường đại học Xã Hội, khu nhà ăn.
Ánh nắng buổi chiều rọi xiên qua tán cây xà cừ già ven sân trường, đổ bóng loang lổ lên dãy hành lang dài dẫn đến nhà ăn. Dù là giờ giải lao giữa buổi nhưng không khí hôm nay lại khác lạ đến mức nghẹt thở. Sinh viên tụm năm tụm ba thì thầm, người ngồi lặng lẽ một mình với ánh mắt thường trực hoang mang, thậm chí những người cứng vía nhất cũng thi thoảng quay đầu liếc nhìn về phía khu ký túc xá nữ — nơi buổi sáng vừa phát hiện ra một thi thể.
Một cái chết lặng lẽ.
Một cô gái được tìm thấy nằm trên giường mình, tay đặt ngay ngắn trên bụng, ánh mắt nhắm hờ như đang ngủ...
Và cũng chính điều đó khiến tất cả mọi người rùng mình. Cái chết quá yên bình đến mức kỳ lạ.