Uyên Nặc ôm túi đồ ăn lỉnh kỉnh bước nhanh trên vỉa hè, cố gắng thoát khỏi cái không khí ngột ngạt của siêu thị cùng ánh mắt soi mói đầy ám muội của gã đàn ông kỳ lạ ban nãy. Nhịp tim cậu vẫn chưa hoàn toàn ổn định, nhưng cơn gió nhè nhẹ luồn qua mái tóc đã giúp lòng bớt gợn đi phần nào.
Cậu rảo bước qua những con phố đông đúc của thành phố A, len lỏi giữa dòng người hối hả, rồi băng qua vài con hẻm nhỏ loang lổ nắng và tiếng xe máy cũ kỹ. Những lối rẽ cũ kỹ quen thuộc hiện ra dần dừng bước chân cậu trước dãy phòng trọ của Lâm Ngọc.
Vừa định tra chìa khóa vào ổ, một tiếng “cạch” bất ngờ vang lên bên cạnh. Cánh cửa phòng sát vách bật mở, theo sau đó là một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao, làn da rám nắng và ánh mắt hiền hậu. Đó là bác Trần Mân, hàng xóm mà Lâm Ngọc từng nhiều lần nhắc tới.
“Ôi, cháu là ai đây?” Bác reo lên, đôi dép lê cọ lẹp xẹp trên nền xi măng: “Lần đầu tiên bác thấy cháu ở đây đó nha.”
Bác mỉm cười niềm nở, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự tò mò đang lặng lẽ quét từ đầu đến chân cậu thiếu niên đang khựng lại ở ngưỡng cửa.
“Cháu là người quen của Lâm Ngọc hả? Cháu tên gì, nhà ở đâu, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Câu hỏi dồn dập, nhanh như cách người ta xem xét một món đồ lạ vừa xuất hiện trong không gian quen thuộc.
Uyên Nặc thoáng giật mình, theo bản năng rụt người lại một nhịp. Cậu hơi cúi đầu, gương mặt non nớt ửng hồng, lí nhí đáp:
“Dạ... cháu tên Uyên Nặc ạ. Cháu là hàng xóm cũ của anh Lâm Ngọc... từ hồi còn ở quê.”
“À, ra là thế.” Bác Trần Mân gật gù, vẻ mặt chuyển từ dò xét sang hài lòng: “Bảo sao nhìn cháu có nét quen quen. Tưởng em họ hay gì cơ, ai dè là bạn cũ.”
Ánh mắt bác lướt qua túi đồ ăn trong tay Uyên Nặc, rồi khẽ nheo mắt cười đầy ẩn ý:
“Cháu mua đồ ăn trưa hả? Gì đây, mì, trứng, sữa... Cũng biết chọn món dễ ăn ha. Nhưng mà trưa rồi, nắng lên rồi đấy, vào nhà đi cháu, đừng đứng ngoài này lâu kẻo cảm nắng.”
“Dạ, cháu chào bác ạ.” Uyên Nặc luống cuống cúi đầu, cảm ơn bác rồi vội vã mở cửa phòng, lẻn nhanh vào trong như một con mèo nhỏ.
Cánh cửa khép lại kèm theo tiếng lách cách khe khẽ của then sắt. Căn gác lửng cũ kỹ nhỏ tối giản đến mức chỉ còn lại những thứ cần thiết. Một chiếc giường đơn phủ ga cũ màu xanh đậm, một chiếc quạt đứng đang phủ lớp bụi mỏng, góc bếp nhỏ kê sát vách với vài chiếc bát con và xoong nồi đã ngả màu thép xám.