Nơi tận cùng bản đồ, ở một góc khuất miền trung du ngập tràn bóng cây và sương sớm có một thôn làng nhỏ tên là Phù Hoa.
Cái tên nghe vừa thơ vừa nhẹ nhưng chẳng mấy ai nhớ đến. Bởi lẽ con đường dẫn vào thôn ngoằn ngoèo, phải qua ba ngọn đồi, hai lần lội suối mà quan trọng hơn hết muốn đến được thì phải có duyên.
Thôn chỉ có vài chục nóc nhà mái ngói xám bạc theo thời gian, tường đất nâu mộc mạc, bao quanh là rừng tre và ruộng lúa bậc thang. Mỗi sáng sớm, mây trôi như sữa loãng lướt nhẹ ngang mái nhà, chim cu gáy trên mái bếp và tiếng chó sủa vẳng xa tạo nên một bản giao hưởng yên bình chẳng nơi nào có được.
Ở căn nhà cuối làng sát bìa rừng có một cậu thiếu niên sống cùng bà ngoại – người được dân trong làng gọi là bà Năm. Bà Năm có tài xem bói, giải hạn, trừ tà nhưng bà chẳng mấy khi nhận khách, chỉ sống lặng lẽ và chăm nom cho đứa cháu nhỏ Uyên Nặc.
Cái tên Uyên Nặc mảnh mai như dáng người chủ nhân nó. Làn da trắng đến gần như trong suốt, đôi mắt to tròn mang màu trà nhạt lúc nào cũng như đang cười. Cậu thích nhất là những buổi chiều đi loanh quanh quanh khu mộ cổ bỏ hoang sau đồi, tay cầm theo cuốn sổ tay và bút chì, hí hoáy vẽ lại mấy hoa văn lạ lẫm chạm trổ trên đá.
"Uyên Nặc, trời chiều rồi đó, đừng đi xa quá nhé!" Tiếng bà Năm từ trong nhà vọng ra.
"Con chỉ loanh quanh đây thôi mà!" Uyên Nặc đáp lại rồi thong thả men theo con đường đất nhỏ phủ rêu xanh, lững thững như mèo con rảnh rỗi.
Từ nhỏ, Uyên Nặc đã khác biệt. Không nghịch ngợm, không bám bạn bám bè. Cậu không thích nói chuyện quá nhiều chỉ chăm chăm với những hình vẽ, những mẩu giấy chép tay về các loại bùa chú mà cậu nghe lỏm được từ bà ngoại.
Có lần, dân làng nhìn thấy cậu ngồi hàng giờ trước bàn thờ tổ tiên, mắt lim dim, tay vẽ loằng ngoằng ký hiệu gì đó không ai hiểu. Rồi người ta truyền tai nhau bảo cậu... bị điên.
Nhưng kỳ lạ nhất vẫn là: cậu càng lớn càng đẹp.
Gương mặt như điêu khắc, đôi môi mỏng có chút ửng hồng, mái tóc đen dài hay bị gió núi thổi tung lòa xòa trước trán.
Người trong làng đồn rằng cậu được bùa nuôi dưỡng, là con của thần núi hoặc oan hồn chuyển kiếp. Nhưng Uyên Nặc chẳng mấy bận tâm. Cậu chỉ thích một mình, thích vẽ, thích khám phá những gì mà người khác sợ.
Chỉ có một người duy nhất cậu quý là Lâm Ngọc – anh hàng xóm vừa học trên thành phố về chơi. Anh thường giúp cậu tra bản đồ, kể về các nền văn minh cổ, thi thoảng còn mua cho cậu vài cuốn sách ghi chép về tín ngưỡng dân gian từ hiệu sách cũ.
Chiều hôm đó như bao ngày, Uyên Nặc lại ngồi dưới gốc mít sau nhà đọc một cuốn sách cũ kỹ tên "Bùa Dẫn Linh ở vùng biên giới". Mắt cậu sáng lên sau từng lần lật trang, đến mức chẳng hay Lâm Ngọc đang từ phía cổng đi vào.