[Gã điệp viên cà lơ phất phơ, bỉ ổi thích cắn liếʍ cổ em người yêu 35 tuổi công × Bé đáng yêu, quyến rũ chết người thích chuyện tâm linh 18 tuổi thụ.] Uyên Nặc là một mỹ nhân sinh ra và lớn lên tại mộ …
[Gã điệp viên cà lơ phất phơ, bỉ ổi thích cắn liếʍ cổ em người yêu 35 tuổi công × Bé đáng yêu, quyến rũ chết người thích chuyện tâm linh 18 tuổi thụ.]
Uyên Nặc là một mỹ nhân sinh ra và lớn lên tại một thôn làng hẻo lánh, nơi mà bùa ngải vẫn còn len lỏi trong từng ngóc ngách của cuộc sống.
Từ nhỏ, cậu đã dành cả thời gian để khám phá, tìm hiểu những bí ẩn huyền bí mà người trong làng đồn đại, sống một cuộc đời vô ưu vô lo, tự do theo cách riêng của mình.
Cạnh bên nhà cậu là một anh hàng xóm vô cùng xinh trai tên Lâm Ngọc.
Lâm Ngọc là sinh viên năm 3 ngành khảo cổ học của trường đại học XX. Đến lúc đi thực tập phải rời khỏi thôn làng, anh nhìn Uyên Nặc rồi hỏi:
"Anh sắp rời khỏi làng rồi, em... có muốn đi theo anh không?"
"Ra bên ngoài làng, đi lên thành phố trải nghiệm những thú vui trên đấy. Ở trên đấy vui lắm có đồ ăn ngon và... thú vui đặc biệt của người lớn nữa." Lâm Ngọc thần bí cười.
Những thứ Lâm Ngọc vừa nói đã kí©h thí©ɧ tính tò mò ẩn giấu bên trong Uyên Nặc. Thế là cậu liền bí mật trốn lên thành phố cùng với Lâm Ngọc. Từ đó cuộc đời của cậu rẽ sang một ngã rẽ khác, không quay đầu lại được.
***
Hàn Duệ là một điệp viên ẩn mình với tính cách chiếm hữu và điên cuồng. Gã đàn ông thích nhất là mấy đứa trẻ trông có vẻ non tơ, ngọt ngào.
Khi lần đầu tiên nhìn thấy Uyên Nặc thú tính trong người hắn bộc phát dữ dội. Hắn từng bước, từng bước giăng một cái bẫy ngọt ngào mà nguy hiểm, cẩn thận ngồi một góc khuất chờ con mồi ngây ngô bước vào mà không hề hay biết rằng đang có một con thú tà ác nhăm nhe chiếm đoạt nó.
Vào một đêm mưa gió, trong căn phòng tràn ngập ánh đèn vàng ấm áp, Hàn Duệ bất ngờ cưỡng chế Uyên Nặc bằng vết cắn sắc lạnh trong khi cậu đang chuẩn bị thiu thiu ngủ.
"Á!" Uyên Nặc kêu lên đầy bất ngờ, mắt long lanh ánh nước: "Anh làm cái gì nữa vậy? Em không ở với anh nữa! Cút ra, em muốn đi tìm Ngọc Ngọc!!"
"Mẹ nó, tôi thương em như thế mà em đã chạy trốn lại còn dám tìm thằng khốn khác! Em giỏi lắm!"
Hàn Duệ tức đau cả tim, hắn cho thằng nhóc này ăn uống, ngủ nghỉ ở nhà mình, chăm bẵm còn hơn cả thằng em ruột mà giờ Uyên Nặc lại...
Uyên Nặc ôm cổ, mắt rưng rưng:
"Anh lúc nào cũng cắn em! Em không phải đồ ăn!"
Cậu xoay người giận dỗi trùm chăn lên đầu:
"Đau lắm! Em không muốn có cục cưng đâu!"
Hàn Duệ nhìn cái chăn nhô lên như cái bánh bao thịt khổng lồ chỉ thấy vừa buồn cười vừa nóng trong người.
Hắn cúi xuống kéo chăn ra, giọng khàn khàn như vừa dụ dỗ vừa doạ dẫm: "Không muốn bị cắn thì ngoan ngoãn chút đi. Em cứ quậy lên là tôi lại phát điên đấy!"
Uyên Nặc ấm ức không biết để đâu cho hết, rõ ràng cậu chả làm gì cái tên bái thiến này mà cứ hở ra là hắn đòi cắn đòi liếʍ, không cho thì lại hằm hằm cái mặt, định trưng bộ dạng khó ở đó cho ai xem!
Chú ý: mọi tình tiết trong truyện không hề có thật, tác giả chỉ tham khảo tên bùa để viết lên mấy sự kiện phục vụ trong truyện – chủ yếu là tìm ra nguồn gốc, cách phá giải nó, tất nhiên mọi thứ đều là trí tưởng tượng và không hề có thật, nếu muốn biết chính xác hơn hãy lên chị google. Hãy cân nhắc kĩ lưỡng trước khi xem!!!
Ko ra nữa à tg