Vị Tần tiểu thư kia vốn định bốn giờ chiều sẽ tới, vậy mà chờ mãi đến bảy giờ tối, trời đã tối hẳn vẫn chưa thấy người đâu.
Mọi người đều có việc ở nhà, đợi lâu sinh bực nên bắt đầu lẩm bẩm than phiền. Hà Đường cúi đầu nhìn bộ đồng phục nhân viên của mình, nghĩ không biết còn phải bận tới lúc nào. Nhà lại xa, về muộn liệu có an toàn không.
Không biết qua bao lâu, một chiếc Mercedes thân dài màu bạc chậm rãi dừng lại dưới lầu. Quản lý đích thân ra đón, mở cửa xe, cười nịnh nọt: “Tần tiểu thư vất vả rồi.”
Vất vả gì chứ, xe có tài xế lái, túi có trợ lý xách.
Người phụ nữ khoác áo Burberry, đeo kính râm, môi đỏ diễm lệ phô trương. Cô ta chẳng buồn để ý tới quản lý, đi thẳng vào trong. Giày cao gót CL gõ nhịp lộc cộc, khí thế mười phần.
Đi ngang qua hàng nhân viên thì dừng bước, ánh mắt đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Hà Đường: “Cô, treo áo cho tôi.”
Giọng điệu không mấy dễ chịu, nhưng làm dịch vụ thì sớm đã quen với việc gặp khách có thái độ kém. Chiếc áo khoác rất đắt, Hà Đường cẩn thận nhận lấy, mang vào phòng nghỉ treo lên, tiện thể là ủi phẳng.
Vừa ủi xong đi ra, đã thấy quản lý bưng khay tráng miệng đưa cho cô, không chờ cô từ chối: “Mang lên cho Tần tiểu thư.”
“Vâng.” Hà Đường lại bị động bưng tráng miệng lên sân thượng.
Vừa bước vào sân thượng, nhân viên đã vào việc trật tự đâu ra đó. Người phụ nữ dáng vẻ thướt tha dựa trên sofa, thần sắc thờ ơ.
Hà Đường đặt khay tráng miệng lên bàn trà trước sofa, theo lệ bắt đầu giới thiệu tên và nguyên liệu từng món.
“Cô đang nói cái gì thế?”
Cô đang nói hăng say thì nghe câu này, nhất thời ngơ ra, lại lặp lại lời vừa nói: “Là hương vani và hương thảo làm gia vị…”
Cô nhanh chóng nhận ra vấn đề, liền hỏi: “Tần tiểu thư có kiêng món nào không ạ?”
“Gọi quản lý của các người lên đây! Tiếng Quảng Đông cũng không biết nói, nói thứ tiếng thổ gì vậy!” Giọng Tần Thục Nghi cao cao tại thượng, đầy ghét bỏ.
Biến cố bất ngờ khiến Hà Đường có chút không biết phải làm sao, đứng tại chỗ, trong đầu ong ong.
Quản lý nghe tin liền chạy tới, trừng Hà Đường một cái rồi vội vàng tới bên Tần Thục Nghi, khom người xuống: “Xin lỗi Tần tiểu thư, nhân viên này là người Đại lục, tiếng Quảng Đông còn chưa thuần thục, tôi lập tức đổi người khác cho tiểu thư.”
Tần Thục Nghi hừ lạnh một tiếng: “Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là loại hạ đẳng từ Đại lục tới. Đồ ăn dính đầy mùi đất quê, dọn hết đi, mất khẩu vị!”