Đáng tiếc, e là A Bưu đã không còn sức đi mua thuốc. Mi mắt ngày càng nặng.
Bỗng nhiên, một giọng nói non nớt vang lên, quen thuộc, vẫn là thứ ngôn ngữ anh ta không hiểu. Một túi nilon đầy đồ được đặt vào tay anh ta bởi một đôi tay nhỏ bé.
Là thuốc.
Hàng mi A Bưu khẽ run, chậm rãi ngẩng mắt nhìn qua.
Bé gái cười, hai má phúng phính thịt trẻ con, lại thò tay vào túi móc ra một thứ đặt vào tay anh ta: “Cho anh, anh mau khỏe lại nhé.”
Là một lá bùa bình an màu đỏ.
Bé gái không dừng lại lâu, rất nhanh đã được bố mẹ chạy tới đón đi.
Sẽ không quay lại nữa, A Bưu nghĩ.
Và sự thật cũng đúng là như vậy.
Không quay lại nữa. A Bưu dựa vào tờ tiền kia và số thuốc mà sống sót.
Mãi đến năm mười ba tuổi, A Bưu gặp Lương Thanh Khác.
Khi ấy, Lương Thanh Khác đại khái đã không thể gọi là Lương thiếu gia nữa. Nhà họ Lương trong một trận nội đấu bị hao tổn gần nửa sinh lực, chính phòng thất thế, con trai trưởng Lương Thanh Khác bị đuổi khỏi nhà, lang bạt tới khu nhà ổ chuột, trú trong một ngôi miếu nhỏ rách nát… cũng chính là nơi ở của A Bưu sau khi thành trẻ mồ côi.
Lương Thanh Khác mười sáu tuổi và A Bưu mười ba tuổi ngồi bên bến cảng vắng lặng lúc đêm khuya. Trong tay còn cầm khẩu súng đã hết đạn. Chung quanh chỉ còn tiếng nước biển vỗ vào cầu cảng. Đêm đen vô tận trên mặt biển dường như muốn nuốt chửng con người.
Vầng trăng sáng treo cao trên trời chiếu xuống gương mặt vấy máu của Lương Thanh Khác. Thiếu niên gầy gò mười sáu tuổi ấy, trong mắt có cố chấp, có âm u, có kiêu ngạo, lại không có sự ngây thơ vốn nên thuộc về độ tuổi này.
“Cậu tên là A Bưu?” Giọng thiếu niên trong trẻo mà trầm thấp.
A Bưu gật đầu.
“Muốn có một cái tên không?”
A Bưu vẫn gật đầu.
Lương Thanh Khác cúi xuống, viết ba chữ lên cát sỏi: Trần Minh Vấn.
A Bưu không biết nhiều chữ, cũng không hỏi lai lịch. Có hỏi thì cũng không hiểu, chỉ là khắc sâu ba chữ ấy vào trong lòng.
A Bưu có tên rồi. Thứ mà người thường vừa sinh ra đã có, cuối cùng A Bưu cũng có được vào năm mười ba tuổi.
Bao năm theo Lương Thanh Khác chém gϊếŧ mở ra một con đường máu, ba chữ Trần Minh Vấn sớm đã không còn là kẻ vô danh. Nhưng khi lần nữa nghe thấy hai chữ A Bưu, thứ hiện lên trong đầu anh ta không còn là tủi nhục năm xưa, mà là cục bông tuyết kia.
Còn có… gương mặt cười rạng rỡ như hoa ấy, thiếu nữ ấy.