Chương 3

Cái người này thật đáng ghét, sắp thi đại học rồi mà vẫn còn xem truyện tranh.

Còn không cho cô học bài...

Không hiểu sao nhìn dáng vẻ đọc sách của anh, Vân Chức thật sự có chút buồn ngủ.

Nửa năm trước, cô học tối cùng anh, lén bật điện thoại livestream cảnh anh học bài.

Ban đầu chỉ là cho vui, không ngờ phòng livestream lại nổi như cồn!

Anh không phải kiểu hotboy chỉ biết tạo dáng trên mạng, mà là đẹp trai... không góc chết theo đúng nghĩa đen.

Một tuyệt sắc nhân gian như vậy, thế mà lại làm cô buồn ngủ.

Chẳng trách anh Đông lại có phát ngôn “không biết vợ đẹp”.

Cô nhìn người anh trai trúc mã đẹp trai đỉnh cao của mình bao nhiêu năm nay, quả thật cũng miễn nhiễm rồi.

“Buồn ngủ thì ngủ đi.” Thẩm Tự Thần nói.

“Ngủ rồi thì ngày mai biết làm sao...” Vân Chức ôm búp bê, nước mắt chảy dài: “Thi không đỗ, bố em bắt em đi làm thợ gội đầu.”

“Ngoài làm thợ gội đầu, em còn có thể chọn thi lại.”

“Anh nói thì hay lắm, thi lại không có bạn bè gì cả, lại phải cày cuốc một năm lớp 12 địa ngục nữa, anh học cùng em à?”

“Ừm.”

“Ừm???” Vân Chức lập tức tỉnh táo, ngồi bật dậy: “Nói lại lần nữa.”

“Em thi trượt, anh sẽ học cùng em một năm nữa.”

Thẩm Tự Thần đầu cũng không ngẩng lên, nói câu này cứ như thể đang kể chuyện thường ngày hôm qua lại bị ai đó chặn đường tỏ tình, không một gợn sóng.

Giọng điệu bình thản của anh không giống như một lời nói bộc phát, Vân Chức nhíu mày hỏi: “Tại sao?”

“Bố em nói nếu anh có thể kèm em đỗ đại học thì sau này mỗi tháng sẽ chia cho anh một nửa lương hưu của ông ấy.”

“...”

“Anh là phú nhị đại mà còn thèm chút lương hưu của bố em à!” Vân Chức khinh bỉ nhìn anh: “Bố anh là ông trùm bất động sản của thành phố Nam Khê đấy.”

“Mấy năm nay bất động sản không khởi sắc, không ổn định bằng công việc trong biên chế của bố em.”

“Khiêm tốn rồi, anh Thẩm, anh khiêm tốn quá rồi, bố anh tùy tiện cho anh một mục tiêu nhỏ thôi cũng đủ đè bẹp bố em mười đời.”

“Bố em là cảnh sát nhân dân anh dũng, bố anh là một người đàn ông ly hôn nɠɵạı ŧìиɧ có khuyết điểm về đạo đức, không đáng để so sánh với ông ấy.”

“Chậc chậc chậc, cái này thì đúng.”

“Rốt cuộc em có ngủ không.”

“Ngủ! Có câu này của anh, em ngủ ngay.”

Vân Chức chui vào trong chăn, thật sự cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Mặc dù, mặc dù nếu anh thật sự làm vậy, chủ nhiệm lớp chuyên của họ có lẽ sẽ thật sự muốn thuê đặc công nước ngoài đến ám sát cô.

Dù sao thì Thẩm Tự Thần cũng là cục cưng vàng của toàn thể giáo viên trường Nhất Trung Nam Khê, nâng trên tay còn sợ tan.

Trạng nguyên cấp tỉnh mà họ đã trông chờ suốt ba năm, năm nay có anh, chắc chắn sẽ thuộc về Nhất Trung Nam Khê!