Thành tích thi đại học của trường Nhất Trung Nam Khê được công bố.
Trong 13 giấy báo trúng tuyển của Thanh Bắc, không có một tờ nào ghi tên người nhận là Thẩm Tự Thần.
Con chuột trong tay Vân Chức lách cách điên cuồng trên bảng danh dự của trang web chính thức của trường, liên tục load lại thông tin trúng tuyển, hy vọng chỉ là hệ thống bị lag, lần làm mới tiếp theo sẽ thấy tên anh ngạo nghễ trên đầu bảng.
Không có, không có gì cả!
Vân Chức đẩy bàn phím ra, lòng như tro tàn.
Cô không thể tin được, người anh trai trúc mã học thần đỉnh cao của cô, người từ mẫu giáo đến tiểu học rồi trung học chưa bao giờ đứng thứ hai...
Lại có thể thất bại thảm hại trong kỳ thi đại học như vậy.
Ngay cả cái người đứng thứ hai khối ghen tị đến mức mặt mũi vặn vẹo mỗi khi thấy anh vì bị anh đè đầu suốt ba năm cũng đã được nhận vào khoa Toán trường Thanh Hoa.
Vậy mà Thẩm Tự Thần lại không đỗ Thanh Bắc.
Trong phòng máy tính, giáo viên giúp cô tra thông tin trúng tuyển thương hại nhìn cô gái đang tuyệt vọng trước mặt.
Chuyện này thầy ấy đã thấy quá nhiều rồi.
Kỳ thi đại học là vậy, kẻ khóc người cười.
“Bạn học, một lần thất bại không nói lên điều gì cả.”
“Về chuẩn bị thêm một năm, sang năm thi lại...”
“Em ra cửa sổ làm gì thế, đừng nghĩ quẩn!”
Thầy giáo phòng máy tính vội vàng đóng cửa sổ, sợ cô gái trẻ này nghĩ quẩn, muốn ở ngay tại mảnh đất phong thủy được hiệu trưởng đích thân chọn lựa của tòa nhà khối 12 trường Nhất Trung Nam Khê này... thực hiện một cú rơi tự do, tế máu cho kỳ thi đại học.
Thật ra Vân Chức chỉ muốn mở cửa sổ bắt tín hiệu, gửi tin nhắn WeChat cho Thẩm Tự Thần...
[Thi lại hay là trường dạy nghề Lam Tường?]
[Anh lái máy xúc chắc sẽ đẹp trai lắm, đến lúc đó lái máy xúc đi Tây Tạng, không chừng còn kiếm ăn được bằng nghề tự truyền thông.]
[Nhân tiện, em đỗ đại học Nam Khê rồi, có phải anh càng muốn chết hơn không?]
Vân Chức đã thể hiện xuất sắc vượt mong đợi trong kỳ thi đại học với số điểm cao ngất ngưởng hơn sáu trăm, điều mà một tháng trước cô không dám mơ tới.
Đặc biệt, cô còn mắc chứng lo âu trước kỳ thi, nửa tháng cuối cùng đến ngủ cũng không ngủ được, ngày nào cũng mang quầng thâm mắt, như một con ma đi lang thang mỗi tối.
Có lần cô đứng âm u trước cửa phòng tắm không bật đèn, dọa bố cô đi làm ca đêm về sợ đến trắng mắt, suýt ngất đi...
Nói đi cũng phải nói lại, thật lòng phải cảm ơn Thẩm Tự Thần.
Chiều hôm trước ngày thi đại học, cô bị Thẩm Tự Thần trói gô lại rồi quẳng lên giường.