Chương 5

Tôi quyết định rời khỏi ngôi nhà này, rời xa chủ nhân.

Hôm trước, khi tôi đang nấu cơm, chủ nhân đột nhiên hỏi tôi về kỳ động dục, lúc ấy tôi suýt nữa thì làm rớt dao trong tay!

Cái gì kỳ động dục! Tôi là A! Sắt thép thuần A!

Không được, nếu cứ tiếp tục ở bên cạnh chủ nhân, có lẽ sau này tôi sẽ bị hắn kéo lên giường, rồi phát hiện tôi là A, lừa hắn xong rồi bị hắn đánh cho nhừ tử. Tôi không thể chịu nổi mỗi ngày hắn nhìn tôi với ánh mắt đáng thương. Nếu chủ động nói với hắn rằng tôi thực ra là A, sau đó tôi chắc chắn sẽ bị hắn lột da mất…

Dù thế nào đi nữa, kết quả cuối cùng cũng sẽ là... cái chết.

Vì mạng sống của tôi, tôi quyết định phải nhanh chóng rời đi.

Lúc tôi đến đây, mục đích cũng chỉ là bảo toàn mạng sống. Bây giờ nơi này đã quá nguy hiểm, tôi cần phải nhanh chóng rời đi thôi.

Hiện tại, chủ nhân cứ ở bên tôi suốt ngày. Để rời đi, tôi cần phải tìm cách tách hắn ra trước.

Thực ra, chủ nhân cũng dễ đối phó. Chỉ cần một chén cháo thêm chút thuốc là hắn sẽ nhanh chóng ngủ.

Thuốc mê dùng khá hiệu quả, chỉ vài phút sau là hắn bắt đầu ngáp. Tôi tranh thủ hầu hạ hắn ngủ.

Khi hắn đã ngủ say, tôi đắp chăn cẩn thận cho hắn, rồi lén hôn lên trán hắn. Chủ nhân có thân nhiệt rất thấp, tôi thật sự hy vọng khi tôi rời đi, hắn có thể tìm được một người hầu tốt hơn, chăm sóc cho cơ thể hắn, không phải tự mình làm hại mình nữa.

Lúc tôi chuẩn bị đi, không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ có hai tay trống trơn.

Khi tôi rời khỏi ngôi nhà, tôi quyết định sẽ sống ở thị trấn bên cạnh. Không thể tiếp tục nhận tiền bảo vệ nữa, nhưng làm giúp việc trong bếp thì chắc tôi vẫn làm được.

Hiện tại tôi đang ở trong một nhà lao lạnh lẽo. Trên bụng tôi bị đá mấy cái đau thật sự.

Không biết người kia sẽ xử lý tôi như thế nào, tôi chỉ muốn trước khi chết được nhìn thấy ánh mắt của chủ nhân một lần nữa.

Thật kỳ lạ, sao tôi lại nghĩ về hắn ngay lúc này? Không biết khi hắn tỉnh lại và phát hiện tôi đã rời đi, liệu hắn có tức giận không? Rồi sau này, hắn có nhớ đến tôi không?

Làm sao bây giờ, tôi thật sự nhớ hắn.

Nhưng đôi khi, ông trời luôn thích nghịch lại tôi, khi tôi vừa bước vào thị trấn bên cạnh, đã đυ.ng phải kẻ thù—là người dưới quyền của một nhân vật lớn.

Tôi vội vã nghĩ cách để thoát nhanh.