Sau lễ cưới, cả hai cùng trở về nhà riêng.
Đón chào cả hai là phòng tân hôn ngập tràn trong sắc đỏ. Từ thảm, ga trải giường cho đến từng chiếc gối ôm đều rực rỡ.
Đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng ấm áp, chiếu xuống hai bóng hình mới vừa chính thức thành vợ chồng.
Hôn lễ náo nhiệt đã lùi lại phía sau, không còn tiếng cười nói ồn ào, chỉ còn lại một không gian lặng lẽ thuộc về hai người.
Hoàn Minh Khiêm thay đồ mặc nhà, gương mặt tuấn tú nhuốm chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến lạ.
Anh ngồi xuống bên giường, nhìn Lâm Kiều đang ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay nhỏ khẽ vò chiếc ga trải giường.
Khoảnh khắc ấy, trái tim anh mềm xuống. Anh không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng nắm tay cô.
“Kiều Kiều, từ nay em là vợ của anh rồi.”
Câu nói vừa dịu dàng vừa trịnh trọng, như một lời tuyên thề. Lâm Kiều ngẩng đầu, đôi mắt ướt long lanh, khẽ gật đầu nhẹ.
Từ khoảnh khắc sau đó, cô chính thức trao cho anh sự ngây thơ trong trắng của mình.
Đêm xuân mênh mang cùng hơi thở quấn quýt, tim cùng nhau đập rộn ràng. Lâm Kiều trong vòng tay anh vừa run rẩy vừa hạnh phúc, như một đóa hoa mới hé nở được nâng niu.
Những cảm xúc vừa lạ lẫm vừa ngọt ngào khiến cô không thể nào quên.
Khi đồng hồ điểm nửa đêm cả hai mới dừng lại, nhưng giấc ngủ chẳng đến dễ dàng.
Lâm Kiều mở mắt, ánh nhìn hướng lên trần nhà mờ sáng ánh đèn, lòng ngổn ngang.
Hoàn Minh Khiêm cảm nhận được sự bất an của vợ, anh nghiêng người kéo cô vào lòng, cằm khẽ tựa lên mái tóc mềm.
“Em đang nghĩ gì thế?”
Lâm Kiều mắt đỏ lên, run run nói: “Em không ngờ mình lại kết hôn nhanh như vậy, trước đó còn ở cùng cha mẹ, hôm nay đã đến sống cùng anh rồi. Em nhớ nhà quá.”
Giọng cô nghèn nghẹn, vừa mới gả đi đã thấy trống trải. Dù cha mẹ đều vui vẻ đồng ý, nhưng việc phải xa nhà quá nhanh khiến cô chưa kịp thích nghi.
Hoàn Minh Khiêm khẽ siết tay cô. “Anh hiểu. Đột ngột thế này, chắc chắn em chưa quen. Nhưng em yên tâm, không có gì thay đổi cả. Chỉ khác là từ nay sẽ có thêm anh cùng cha mẹ chăm sóc em, bảo vệ em.”
Giọng nói trầm thấp mà vững chãi của anh khiến Lâm Kiều chậm rãi bình ổn lại.
Cô ngước mắt nhìn chồng, bắt gặp ánh mắt kiên định như bầu trời đêm yên tĩnh.
Khoảnh khắc ấy, cảm giác lo âu trong lòng cô dần tan biến, thay vào đó là sự an tâm.
“Em sẽ cố gắng làm một người vợ tốt.” Cô khe khẽ nói.
Hoàn Minh Khiêm mỉm cười, hôn nhẹ lên trán cô.
“Em chỉ cần là chính mình, phần còn lại cứ để anh lo.”
Trong hơi thở ấm áp, Lâm Kiều cuối cùng cũng nhắm mắt ngủ thϊếp đi.
Anh vẫn ôm chặt cô, không buông lỏng, như muốn dùng vòng tay để trấn an cô cả đời này.