Đám cưới được ấn định vào cuối tháng sau.
Cả hai bên gia đình đều bận rộn sắp xếp, bàn bạc từ lễ ăn hỏi, sính lễ cho đến danh sách khách mời.
Nhà họ Lâm vốn chỉ có mỗi Lâm Kiều là con gái, cha mẹ chẳng tiếc thứ gì, miễn sao con gái được gả đi đàng hoàng.
Mẹ Lâm hôm nay cùng con gái ra tiệm vải, bán vài ngày trước khi đóng cửa tạm nghỉ chuẩn bị đám cưới.
Hai mẹ con vừa bán hàng, vừa cùng nhau thủ thỉ.
“Sau này lấy chồng rồi, con vẫn có thể phụ mẹ bán, không ai cấm. Nhưng con phải biết vun vén cho nhà chồng, không được tùy tiện như ở nhà mình nữa có biết không?”
Lâm Kiều ôm mẹ, trong lòng thật sự cảm thấy không nỡ.
Cha mẹ Lâm cũng được gia đình họ Hoàn mời sang nhà dùng bữa, xem như chính thức ra mắt và để sui gia biết rõ hơn về nhà cửa.
Ngày hẹn, Hoàn Minh Khiêm đích thân lái xe tới đón.
Cả nhà Lâm ăn mặc tươm tất, Lâm Kiều mặc trên mình một chiếc váy dài, gương mặt non nớt nhưng tươi sáng như hoa.
Khi xe dừng trước cổng nhà họ Hoàn, cả ba người cùng đưa mắt nhìn nhau.
Trước mắt là một căn biệt thự rộng rãi, có sân lớn, cây cảnh xếp thành từng hàng, tường rào xây cao kiên cố.
Mặc dù gia cảnh nhà họ Lâm cũng khá giả, nhưng so với cơ ngơi này thì quả thật vẫn kém một bậc.
Hoàn Minh Khiêm thấy cha mẹ vợ dừng bước, liền đi tới.
“Cha mẹ, vào nhà thôi.”
Cánh cửa lớn mở ra, anh cả Hoàn Minh Lâm và vợ niềm nở bước ra đón.
Anh cả hơn Hoàn Minh Khiêm vài tuổi, gương mặt đĩnh đạc, ánh mắt nhìn sang gia đình họ Lâm đầy thân thiện.
Chị dâu ân cần, tay vẫn còn đỡ bụng vì đang mang thai, nhưng nụ cười không kém phần ấm áp.
“Hai bác đến rồi, mau vào trong. Nay nhà con đón cả nhà tới chơi cho biết nhà.”
Vào trong, không khí bữa cơm ấm áp nhưng không kém phần trịnh trọng.
Cha mẹ Hoàn liên tục gắp thức ăn cho khách, hỏi han đủ điều.
Mẹ Hoàn nhìn Lâm Kiều rồi cười hiền: “Con bé xinh xắn, lại khéo léo. Sau này về nhà chúng ta, chỉ cần chăm sóc bản thân thật tốt, không cần lo gì hết.”
Cha Lâm nghe vậy, trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ông vốn lo con gái về làm dâu nhà giàu sẽ chịu ấm ức, nhưng nhìn cách họ Hoàn cư xử, lại thêm lời hứa để hai vợ chồng trẻ ở riêng, ông bắt đầu tin rằng con gái sẽ được thương yêu.
Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười nói, hai bên bàn bạc xong xuôi cho ngày cưới.
Quay đi quay lại, ngày trọng đại cũng đến.
Buổi sáng hôm ấy, nhà họ Lâm nhộn nhịp như có hội. Từ sáng sớm, người đến phụ giúp trang hoàng, đón khách ra vào tấp nập.
Lâm Kiều mặc bộ áo dài đỏ thắm, mái tóc búi cao, đôi mắt sáng ngời. Dù còn ngây ngô, nhưng vẻ đẹp thanh thuần ấy khiến ai nhìn cũng tấm tắc khen ngợi.
Hoàn Minh Khiêm hôm nay mặc bộ vest chỉnh tề, trông càng thêm chín chắn điềm tĩnh.
Anh bước vào nhà họ Lâm rước dâu, lúc thấy cô dâu của mình được mẹ dắt tay ra. Trong khoảnh khắc ấy, tim anh khẽ run lên, xen lẫn yêu thương và trách nhiệm.
Tiếng pháo nổ rộn ràng, đoàn xe hoa đưa cô dâu về nhà chồng. Từng bước đi của Lâm Kiều đều run rẩy nhưng ánh mắt lại kiên định.
Cô biết từ hôm nay, đời mình đã gắn với Hoàn Minh Khiêm, người đàn ông lớn hơn cô mười bảy tuổi, nhưng cũng là chỗ dựa vững chắc nhất.
Hôn lễ diễn ra long trọng, bạn bè, bà con hai bên đông đủ. Khi cha Lâm nắm tay con gái vào lễ đường, đôi mắt ông đỏ hoe.
Mẹ Lâm thì lau nước mắt liên tục, vừa thương con gái, vừa tin tưởng gửi gắm.
Trong tiếng chúc phúc rộn ràng, Hoàn Minh Khiêm nắm chặt tay Lâm Kiều.
Anh cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Từ nay, em đã là vợ của anh. Anh hứa sẽ không để em chịu ấm ức, cả đời này sẽ che chở cho em.”
Đôi mắt Lâm Kiều long lanh, ngập tràn cảm xúc. Nụ cười khẽ nở trên môi, dịu dàng như bông hoa vừa hé nở trong gió xuân.