Khi câu chuyện cưới xin được nhắc đến, cha mẹ Lâm lập tức biến sắc.
Cha Lâm nhíu mày, lớn tiếng nói: “Không được! Con gái tôi mới mười tám tuổi, lại là con một, sao có thể gả sớm như vậy?”
Mẹ Lâm cũng tiếp lời: “Người làm cha mẹ, ai chẳng muốn gả con cho chỗ tốt. Chúng tôi nhìn ra được Minh Khiêm là người đàng hoàng, nhà họ Hoàn cũng là gia đình tử tế. Nhưng chuyện kết hôn ít ra cũng phải đợi hai, ba năm nữa. Con gái chúng tôi còn nhỏ, chưa từng rời khỏi cha mẹ ngày nào.”
Không khí trong nhà trở nên căng thẳng.
Bên kia, mẹ Hoàn sốt ruột, khẽ nắm tay Lâm Kiều rồi quay sang khuyên nhủ: “Anh chị à, hai đứa nó đã có tình cảm, sớm muộn cũng thành đôi. Giờ cưới cũng tốt, nhà tôi hứa danh dự sẽ thương yêu cháu như con ruột.”
Nhưng mẹ Lâm lắc đầu, dứt khoát: “Không được. Con gái tôi còn nhỏ lắm, tôi không nỡ.”
Mẹ Hoàn càng nói càng thấy khó, giọng khẩn cầu: “Tôi nói thật lòng đấy, chị đừng lo, nhà tôi sẽ không để Lâm Kiều chịu khổ đâu.”
Cha Hoàn vốn từ đầu chỉ im lặng, lúc này thấy vợ một mình nói chuyện. Ông cũng không thể ngồi yên, lên tiếng với giọng trầm ổn nhưng đầy sức nặng.
“Hai anh chị, hôm nay tôi cũng nói luôn. Nếu thật sự cho hai đứa đến với nhau, chúng tôi sẽ để chúng ở riêng ngay gần đây để tiện qua lại. Lâm Kiều vẫn có thể ở bên cha mẹ, phụ buôn bán cửa hàng vải như thường. Trong nhà tôi cũng có con trai lớn đã lập gia đình ở trong nhà, thời này chuyện làm dâu cũng không phải như xưa đâu mà cực khổ, hơn nữa nhà tôi còn có con dâu cả.”
Ông ngừng lại, rồi nói rõ ràng: “Vợ chồng tôi mong hai đứa sớm ổn định. Thành gia lập nghiệp, để chúng tôi an hưởng tuổi già.”
Cha mẹ Lâm nhìn nhau. Lời lẽ của cha Hoàn vừa kiên quyết, vừa chân thành, lại chạm đúng nỗi lo lắng của họ.
Mẹ Lâm vẫn còn chần chừ, hỏi con gái: “Lâm Kiều, con nghĩ thế nào? Đây là chuyện cả đời của con, cha mẹ muốn con quyết định.”
Lâm Kiều đưa mắt nhìn Hoàn Minh Khiêm, thấy được ánh mắt mong đợi của anh.
Trước bao sự ngóng chờ, cô ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu.
“Con, con đồng ý.”
Mẹ Lâm nhìn con gái, rồi nhìn sang chồng. Cha Lâm vốn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt ông cũng đã dịu đi.
Ông khẽ thở dài: “Con gái đã gật đầu, vậy chúng tôi cũng không thể giữ mãi. Chỉ mong nhà họ Hoàn giữ đúng lời, thương con bé như con ruột.”
“Anh yên tâm.” Cha Hoàn gật đầu chắc nịch: “Chúng tôi đã coi Kiều Kiều là con dâu, thì cả đời sẽ không để nó phải tủi thân.”
Mẹ Hoàn liền nắm lấy tay mẹ Lâm, giọng đầy vui mừng: “Từ nay hai nhà là thông gia, chị em mình cùng chăm lo cho tụi nhỏ.”
Hoàn Minh Khiêm lén lút nắm chặt tay Lâm Kiều dưới bàn, anh nhìn cô đầy chân thành, như thay lời hứa dành cho cô.
Không khí trong gian nhà cuối cùng cũng lắng lại.
Dù trong lòng vẫn còn chút xót xa, nhưng cha mẹ Lâm nhìn ánh mắt kiên định của con gái, cũng đành chấp nhận.
Từ hôm đó, chuyện cưới xin của Hoàn Minh Khiêm và Lâm Kiều đã được định đoạt.