Sáng hôm sau, Lâm Kiều ngồi trước bàn ăn sáng, tay khuấy bát cháo nhưng chẳng nuốt nổi.
Trong đầu cô vẫn còn vang vọng giọng nói trầm ổn của Hoàn Minh Khiêm tối qua: “Từ giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi.”
Nghĩ tới thôi mặt đã nóng ran, nhưng đồng thời cô cũng thấp thỏm vì biết nói chuyện này với cha mẹ sẽ không dễ dàng.
Nên vừa ăn xong, Lâm Kiều đã hít sâu một hôi thành thật khai báo.
“Dạ cha mẹ, con muốn thông báo, con có bạn trai rồi. Con đang hẹ hò với Hoàn Minh Khiêm.”
Không khí trong nhà bỗng chùng xuống. Cha Lâm chau mày: “Hoàn Minh Khiêm, là chủ nhà hàng lớn, mà mẹ con nhắc trước đó là mẹ cậu ta nói đùa muốn làm sui sao?”
“Dạ phải.” Lâm Kiều cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói.
Bà Lâm thở dài, nhìn chồng rồi nói: “Người thì em nghe qua cũng đàng hoàng, có nghề nghiệp, nhưng mà con gái mình là con một, lại mới mười tám. Chuyện yêu đương không thể hời hợt được. Nếu đúng là nghiêm túc thì phải để cha mẹ bên kia qua nói chuyện, xác nhận rõ ràng.”
Nghe vậy, Lâm Kiều tròn mắt, liền lắp bắp.
“Mẹ, tụi con chỉ mới hẹn hò thôi, còn chưa nghĩ tới xa hơn. Kêu cả gia đình anh ấy qua thì có hơi quá rồi.”
Cha Lâm liền nghiêm giọng: “Con còn nhỏ, không hiểu được. Nhưng cha mẹ phải chịu trách nhiệm cho tương lai con. Con cứ gọi cho cậu ấy, nói chuyện cho rõ ràng.”
Trước thái độ kiên quyết của cha mẹ, Lâm Kiều đành rút điện thoại ra. Ngón tay run run bấm số Hoàn Minh Khiêm.
Khi anh bắt máy, giọng cô nhỏ xíu: “Anh, cha mẹ em nói muốn gặp cha mẹ anh. Hôm nay nhà anh qua nhà em ăn cơm, được không?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, sau đó là giọng nói trầm ổn của anh.
“Được. Em yên tâm, nhà anh sắp xếp qua ngay.”
“Dạ, em sẽ gửi anh địa chỉ.”
Buổi chiều, cả nhà họ Hoàn xuất hiện đúng hẹn.
Hoàn Minh Khiêm mặc sơ mi trắng, gọn gàng, đi trước dẫn đường cho cha mẹ mình.
Mẹ anh tay cầm giỏ quà đầy ắp, vừa bước vào đã cười niềm nở: “Chào ông bà thông gia! Hôm nay tới bàn chuyện tụi nhỏ, thật vui quá đi thôi.”
Câu “thông gia” kia khiến Lâm Kiều đỏ cả mặt lén liếc nhìn Hoàn Minh Khiêm, chỉ thấy anh khẽ nhếch môi cười, như thể tất cả đều nằm trong dự liệu.
Trong bữa cơm, hai bên gia đình trao đổi chuyện nhà cửa. Ông Lâm hỏi kỹ về công việc và cuộc sống của Hoàn Minh Khiêm.
Anh không né tránh, trả lời thẳng thắn.
“Con năm nay ba mươi lăm tuổi, kinh doanh chuỗi nhà hàng, công việc bận rộn nhưng ổn định. Nhà cửa, kinh tế không thiếu. Con không ăn chơi gì, tới tuổi này rồi con cũng biết rõ việc gì không và nên làm.”
Nghe đến con số tuổi, cả nhà họ Lâm sững người. Nhìn vẻ ngoài thì anh chỉ khoảng hơn hai mươi, không ngờ tuổi thật lại lớn như vậy.
Bà Lâm khẽ lẩm bẩm: “Hơn tới mười bảy tuổi.”
Lâm Kiều cúi gằm mặt, tay siết chặt đũa, tim đập dồn dập.
Bữa cơm đang không khí căng thẳng, thì bất ngờ mẹ Hoàn đặt chén xuống, thẳng thắn lên tiếng.
“Ông bà thông gia, con trai tôi tuổi cũng không còn nhỏ, đã trễ chuyện lập gia đình rồi. Tôi thấy hai đứa có ý với nhau, chi bằng chúng ta định ngày lo chuyện cưới hỏi cho tụi nhỏ luôn được không?”
Một câu hỏi cưới thẳng thừng làm cả mâm cơm im bặt. Cha mẹ Lâm cùng con gái trố mắt nhìn nhau, chưa kịp phản ứng.
Hoàn Minh Khiêm thì thoáng sững sờ, nhưng nhanh chóng trở nên bình tĩnh.
“Mẹ.” Anh kêu một tiếng, như muốn cản bà lại, song trong ánh mắt lại ánh lên vẻ mong đợi.
Một chuyện tình mới vừa chớm nở, vậy mà đã bị đẩy đến bước ngoặt lớn chỉ trong một buổi chiều.