Một tháng trôi qua, quầy vải của mẹ con Lâm Kiều dường như ngày nào cũng có bóng dáng của Hoàn Minh Khiêm.
Ban đầu, anh còn nói mua vải để làm này làm kia, nhưng hiện tại không có lý do nào anh vẫn đến. Mỗi lần đến, anh đều hỏi han vài câu chuyện đời thường, hoặc phụ một tay xách hàng giúp.
Mẹ Lâm dạo này có việc nên để con gái trông sạp vải, nên cũng không phát hiện sự hiện diện thường xuyên của anh.
Lâm Kiều thấy được, sự quan tâm của người đàn ông này không hề gượng ép, mà mang lại sự tự nhiên. Nhưng cô vẫn giữ khoảng cách, bởi trong lòng luôn lởn vởn nhiều nỗi lo sợ.
Chiều hôm ấy, khi ánh nắng đã ngả sang vàng óng, Hoàn Minh Khiêm lại ghé quầy.
Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn bóng dáng Lâm Kiều lúi húi xếp vải.
Đến khi không khí trở nên im lặng đến mức chính cô cũng thấy ngượng, anh mới khẽ lên tiếng: “Lâm Kiều, anh có chuyện muốn nói em.”
Lâm Kiều ngẩng đầu lên, hơi sững người vì ánh mắt anh quá nghiêm túc.
“Chuyện gì vậy, anh Khiêm?”
Anh không vòng vo, trực tiếp nói: “Trước đó anh cũng đã nói rồi, anh đang theo đuổi em. Anh rất thích em. Em đồng ý làm bạn gái anh không?”
Bàn tay đang cầm kéo của Lâm Kiều khựng lại. Câu nói đơn giản, thẳng thắn, nhưng lại khiến tim cô như chao đảo.
“Em…” Lâm Kiều lắp bắp, không biết phải phản ứng thế nào.
Hoàn Minh Khiêm cười nhẹ, song giọng vẫn kiên định: “Anh biết anh hơn em nhiều tuổi, có lẽ khiến em bất ngờ. Anh năm nay ba mươi lăm rồi.”
Lâm Kiều mở to mắt: “Trông anh không giống lắm. Em chỉ mới mười tám thôi, chúng ta cách nhau tới mười bảy tuổi.”
Cô thì thầm như không tin nổi, còn anh chỉ gật đầu.
“Đúng vậy. Khoảng cách tuổi tác không nhỏ, nhưng anh nghĩ tình cảm thì đâu có đo bằng năm tháng.”
Không khí chùng xuống. Trong lòng Lâm Kiều dấy lên một trận sóng, vừa ngượng ngập, vừa lo lắng.
Cô nghĩ đến lời mẹ dặn, không thể tuỳ tiện yêu đương.
“Anh Khiêm, chuyện này em cần thời gian để suy nghĩ.” Cô nhìn anh, giọng nói run run.
Hoàn Minh Khiêm không ép buộc, chỉ gật đầu: “Được, anh chờ em.”
Dù câu trả lời là thế nào, anh cũng sẽ tôn trọng.
Từ hôm ấy, anh vẫn lui tới như mọi lần. Còn Lâm Kiều, cô mất mười ngày lặng lẽ suy nghĩ.
Vừa có sự bồn chồn của tình yêu tuổi mới lớn, vừa lo sợ cha mẹ sẽ cấm cản chuyện này.
Xen lẫn đó là nhớ đến ánh mắt chân thành của anh, sự ân cần từng ngày anh ghé quầy, cả sự bình yên kỳ lạ mà anh mang lại.
Đến một ngày nọ khi vẫn đang ôm gối suy nghĩ, điện thoại của cô bất ngờ rung lên. Trên màn hình hiện dòng chữ: “Anh Khiêm”.
Tim cô đập thình thịch, lưỡng lự một hồi mới bấm nghe. Giọng anh trầm ấm vang lên: “Lâm Kiều, anh chỉ muốn hỏi em đã nghĩ thế nào rồi?”
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Kiều bỗng cảm thấy nếu cứ chần chừ mãi, có lẽ sẽ đánh mất một điều gì đó.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhỏ giọng đáp: “Em đồng ý.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi là tiếng cười khẽ đầy nhẹ nhõm: “Cảm ơn em. Từ giờ, chúng ta chính thức là người yêu của nhau.”
Lâm Kiều khẽ mỉm cười, vừa run vừa cảm thấy ngọt ngào.
Buổi tối hôm đó, cô chợt nhận ra, tình yêu đôi khi đến rất bình dị.
Chỉ cần một lời nói thật lòng, một sự chấp nhận dũng cảm, đã đủ để bắt đầu một hành trình mới.