Chương 3: Mong Muốn Theo Đuổi

Từ hôm ấy, Hoàn Minh Khiêm thường xuyên xuất hiện ở chợ.

Ban đầu, anh lấy lý do đi cùng mẹ, nhưng dần dần, anh tự tìm cớ. Lúc thì mua vài thước vải, lúc lại hỏi về cách chọn màu.

“Anh mua nhiều vậy để làm gì?” Lâm Kiều thắc mắc.

Hoàn Minh Khiêm thản nhiên đáp: “Nhà hàng của anh cần đồng phục. Nhân viên đông, mua nhiều cũng không lạ.”

Lâm Kiều gật gù, nhưng trong lòng vẫn thấy lạ. Người đàn ông này sao lúc nào cũng chọn chỗ nhà mình? Chợ thì rộng, sạp vải đâu chỉ có một.

Nhiều tiểu thương bắt đầu xì xào.

“Cái ông chủ nhà hàng lớn ấy hình như thích con gái út nhà họ Lâm đấy.”

“Đúng rồi, dạo này cứ thấy lui tới suốt.”

Tin đồn lan nhanh, đến tai cả Lâm Kiều. Cô vừa ngượng vừa lo, sợ cha mẹ nghe thấy sẽ la.

Một buổi chiều vắng khách, Hoàn Minh Khiêm ghé đến, đặt lên bàn một túi nhỏ.

“Đây là vài món bánh mới ra lò ở nhà hàng. Em thử xem hợp khẩu vị không.”

Lâm Kiều vội xua tay: “Anh cho em làm gì, em không rành về ăn uống lắm đâu.”

“Không phải chỉ cho em ăn.” Anh lên tiếng, giọng nghiêm túc hơn: “Mà còn là bày tỏ lòng thành, anh thật sự muốn theo đuổi em.”

Ánh mắt anh nhìn thẳng khiến cô thoáng bối rối. Nhưng ngay lập tức, cô cúi đầu né tránh, không dám tiếp nhận.

Đêm hôm đó, Lâm Kiều trằn trọc mãi. Trong lòng cô biết, anh là người đàn ông tốt, lại thành đạt, có thể khiến nhiều cô gái khác ngưỡng mộ.

Nhưng bản thân cô mới mười tám tuổi, trước đó chỉ muốn đến sạp vải buôn bán phụ gia đình, chưa nghĩ đến có bạn trai.

Đối với lời bày tỏ này khiến cô có chút hoang mang.

Một buổi chiều, Lâm Kiều vừa bán xong một đơn hàng lớn, trong tay cầm túi tiền chuẩn bị đem về cho mẹ.

Không ngờ một gã thanh niên lạ mặt lao đến giật phăng rồi bỏ chạy.

“Cướp! Bắt cướp!” Tiếng hô thất thanh vang lên.

Lâm Kiều hoảng loạn, chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã vụt qua.

Chính là Hoàn Minh Khiêm.

Anh lao theo tên cướp, thân hình cao lớn rắn rỏi chẳng mấy chốc đã đuổi kịp. Một cú quật ngã dứt khoát, tên cướp bị đè chặt xuống đất.

Người dân xung quanh ùa đến hỗ trợ.

Hoàn Minh Khiêm nhặt lại túi tiền, quay về đưa tận tay cho Lâm Kiều.

“Của em này. Lần sau nhớ cẩn thận hơn.”

Lâm Kiều vẫn còn run rẩy, mắt hơi đỏ: “Cảm ơn anh nhiều lắm, em không ngờ sẽ có cướp.”

Anh cuời, cắt ngang lời cô: “Không có gì, anh chỉ làm việc nên làm thôi.”

Từ hôm ấy, trong lòng Lâm Kiều có chút xao động. Cô bắt đầu chú ý nhiều hơn đến người đàn ông này.

Không phải chỉ vì anh cứu giúp, mà còn bởi sự bản lĩnh, chắc chắn anh mang lại. Đứng trước anh, cô thấy an toàn một cách lạ thường.

Tin tức về việc ông chủ nhà hàng lớn lui tới con gái út nhà họ Lâm lan khắp chợ. Tiếng xì xào càng nhiều hơn.

Mẹ Lâm nhìn con gái, thở dài: “Kiều à, mẹ dạo này có nghe việc con trai bà Hoàn với con. Con còn nhỏ đừng có yêu đương, cha biết cha la đó.”

Cô cúi đầu, tim đập loạn, không dám đáp lại.