Sáng hôm sau, chợ vẫn đông đúc như mọi ngày.
Lâm Kiều vừa cùng mẹ Lâm trải xong những xấp vải mới, thì đã thấy bóng dáng quen thuộc của người khách nữ trung niên hôm qua.
Nhưng hôm nay bà không đi một mình. Bên cạnh là một người đàn ông cao lớn, gương mặt toát lên vẻ rắn rỏi, ánh mắt trầm tĩnh, khí chất chững chạc khác hẳn với những vị khách thường ngày của chợ.
“Kiều này, hôm nay bác có dẫn theo con trai út bác đi cùng.” Mẹ Hoàn cười rạng rỡ, tay kéo con trai bước lên trước một bước.
“Cháu chào bác, chào anh.” Lâm Kiều cúi đầu chào lễ phép, rồi thoáng nhìn sang.
Đôi mắt đen của người đàn ông ấy chạm vào mắt cô, khiến tim cô bất giác đập nhanh hơn một nhịp.
“Chào em, anh là Hoàn Minh Khiêm.” Hoàn Minh Khiêm cất giọng trầm ổn, nhưng trong lòng đã xao xuyến trước vẻ đẹp của cô gái trước mặt.
Lời mẹ nói vốn không sai, anh cũng đã phải lòng cô gái này từ lần gặp đầu tiên.
Lâm Kiều dù sao cũng mới lớn lên, hơn nữa trước người đàn ông ưa nhìn như vậy nên không khỏi có chút lúng túng.
Mẹ Hoàn giả vờ lựa vải, nhưng thực chất đứng bên cạnh quan sát. Bà muốn xem hai người trẻ đối thoại thế nào.
“Anh muốn may áo sơ mi đúng không? Em nghĩ màu này hợp.” Lâm Kiều dù sao cũng phải bán hàng, cô cẩn thận đưa ra một cuộn vải xanh nhạt.
Hoàn Minh Khiêm nhận lấy, gật đầu, rồi mỉm cười đáp: “Em có mắt nhìn thật đấy. Quả nhiên là rất hợp với anh.”
Mẹ Hoàn hài lòng với biểu hiện của con trai, bà hắng giọng, giả vờ buôn chuyện: “Con trai bác kinh doanh nhà hàng. Ngày thường bận rộn lắm, hôm nay rảnh mới đi cùng. Bôn ba nhiều năm nay có chút danh tiếng nên cũng coi như ổn định.”
Nói rồi, bà quay sang mẹ Lâm: “Con gái chị ngoan hiền thế này, nếu sau này về làm dâu nhà tôi, thì chị cứ yên tâm về con bé.”
Câu nói thẳng thắn khiến mẹ Lâm thoáng bối rối, còn Lâm Kiều thì đỏ bừng mặt.
Cô cúi gằm xuống, vờ như đang chăm chú gói hàng.
Hoàn Minh Khiêm nhìn thấy hết, anh không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn cô gái nhỏ đang đỏ mặt kia.
Trong lòng dấy lên một cảm xúc dâng tràn.
Khi hai mẹ con rời đi, không khí nơi sạp vải vẫn còn chút ngượng ngùng.
Mẹ Lâm lắc đầu, cười nói: “Cái bà Hoàn này, ăn nói gì cũng nhanh hơn người khác một bước. Con đừng để trong lòng.”
Lâm Kiều lí nhí đáp: “Dạ mẹ, con cũng có nghĩ gì đâu.”
Nhưng lời này rõ ràng là không đồng điệu với trạng thái của cô lúc nãy.