Trước khi buổi tiệc bắt đầu, Giang Tư Nghiên - bạn thân của cô đã từng khuyên:
“Bảo bối, nếu không muốn tham dự thì thôi. Không ai có thể ép cậu làm điều cậu không muốn.”
Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi người xung quanh Trịnh Thư Hạ đều nuông chiều cô. Người ép buộc cô nhiều nhất lại chính là bản thân cô.
Tại buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi, Trịnh Thư Hạ đứng trên bục, nhìn thẳng về phía Tống Lẫm, rồi bình tĩnh tuyên bố với mọi người:
“Con đã nộp đơn vào Học viện Hàng không. Ba, mẹ, anh hai, con muốn trở thành phi công.”
Đó là việc điên rồ và táo bạo nhất mà Trịnh Thư Hạ từng làm suốt mười tám năm qua, lặng lẽ ghi danh theo đuổi ước mơ duy nhất của mình, cũng là cách duy nhất để tiến gần hơn đến người cô yêu.
Trong nhà, ai cũng nghĩ cô sẽ chọn một trường đại học ở Kinh Bắc, học chuyên ngành nhẹ nhàng, thư thả. Dù sao, nhà họ Trịnh giàu có, cha mẹ chỉ mong cô sống vui vẻ, bình an là đủ.
Nhưng Trịnh Thư Hạ không muốn cuộc sống an nhàn như vậy. Khi cô nói “anh hai”, ai cũng nghĩ đó là Trịnh Kỳ Xuyên - anh ruột của cô.
Chỉ có cô biết, trong lòng mình, người cô gọi lại là Tống Lẫm.
Khoảnh khắc ấy, cô thấy trong ánh mắt người đàn ông kia tràn đầy khϊếp sợ.
Đó là một loại kinh ngạc, không dám tin, xen lẫn cảm xúc phức tạp mà cô không thể hiểu hết. Nhưng tổng kết lại, hẳn là không thể ngờ rằng một cô gái ngoan ngoãn lại có thể phản nghịch đến thế.
Nhưng nhìn phản ứng của Tống Lẫm, cô cảm thấy sự phản nghịch của mình thật đáng giá.
...
Trịnh Thư Hạ bị đánh thức bởi giọng oán giận của bạn cùng phòng. Giữa mùa hè tháng Bảy, không có điều hòa, phòng ký túc xá chẳng khác nào cái lò hấp.
Vì nóng bức, Tô Nặc không ngừng càu nhàu:
“Lắp một cái điều hòa thì sao chứ? Có chết ai đâu! Toàn bọn lãnh đạo thiển cận, chẳng biết linh hoạt gì cả...”
Trịnh Thư Hạ chậm rãi mở mắt, mồ hôi đã thấm ướt tóc mai.
Mất vài giây, cô mới nhận ra... mình vừa nằm mơ. Đó không còn là buổi tiệc sinh nhật năm mười tám tuổi nữa, mà là bốn năm sau, hiện tại cô đã hai mươi hai tuổi, đang trong giai đoạn huấn luyện tân binh khắc nghiệt.
Chỉ là... cứ đến tháng Bảy, cô lại đặc biệt nhớ đến Tống Lẫm.
Thấy Trịnh Thư Hạ tỉnh dậy, Tô Nặc lập tức cao giọng, tìm kiếm sự đồng tình:
“Hạ Hạ, cậu nói xem, cái đám người ở Tiêm Nhất có phải bị bệnh không hả! Lão nương tự bỏ tiền ra, vì cái gì lại không cho lắp điều hòa?”