"Sau này gọi tớ một tiếng chị, khu vực Nhất Trung cậu cứ tự nhiên."
–
Cô không có khả năng gì khác, chỉ có cái mặt dày làhơn người, hơn nữa chưa từng có ai có thể phớt lờ lời cô nói, thậm chí còn không cho cô một nụ cười nào thế nào. Có câu nói nào để miêu tả tình cảnh này nhỉ?
À, đúng rồi, cô lấy mặt nóng đi áp mông lạnh của Vân Dĩnh.
Phì, không đúng, cô lấy mặt nóng đi áp mông lạnh của Vân Dĩnh.
Hình như cũng không đúng…
Lê Tư không muốn nghĩ nữa, cô hăm hở đuổi theo. Khi anh chuẩn bị đi qua khúc cua, cô lao tới dang hai tay chặn đường anh: "Cậu vẫn chưa trả lời tớ."
Vân Dĩnh đứng lại nhìn cô, sự cứng đầu và quyết tâm đòi một câu trả lời trong mắt cô khiến anh không thể phớt lờ. Có thể hình dung, nếu hôm nay anh không đưa ra câu trả lời, người trước mặt sẽ không ngại đấu tay đôi với anh đến cùng.
"Tôi đồng ý." Ngắn gọn và mạnh mẽ.
Lê Tư hơi ngẩn ra khi nghe anh đồng ý dứt khoát như vậy, cô lặp lại lời anh vừa nói để xác nhận. Thấy đối phương dễ nói chuyện, cô càng thêm chắc chắn: "Thiên tài" và "học sinh ngoan" trong mắt giáo viên cũng chỉ đến thế mà thôi!
Hôm nay cô cũng coi như gặp may, để cô vạch trần được cái vỏ bọc giả tạo mà người nào đó đã dựng lên ở trường bấy lâu nay.
Giống như đã nắm được yếu huyệt của đối phương, nụ cười trên môi Lê Tư càng tươi hơn.
Cô véo nhẹ má anh, hành động này còn quá đáng hơn cả những gì tên tóc đỏ đã làm với cô lúc nãy: "Thế mới phải chứ, sau này ở Nhất Trung, chị Lê đây sẽ bao che chở cho cậu!"
Vân Dĩnh có vẻ hơi thờ ơ, anh hơi nghiêng đầu sang trái để thoát khỏi móng vuốt của cô, giọng điệu ẩn chứa sự không vui: "Lần sau đừng chạm vào tôi."
"?"
Lê Tư nghi ngờ nhìn anh. Rất nhanh cô đã hiểu ra, với tính cách khó gần của anh, việc không thích người khác chạm vào cũng là điều hợp lý.
Chỉ là cô tính cách hoạt bát, đối xử với những người khác giới xung quanh như anh em thân thiết, bình thường tụ tập ba năm người, việc động chạm tay chân, vỗ đầu hay véo má đều là chuyện thường.
Cô tự động bỏ qua giọng điệu không vui của anh, vỗ ngực hứa hẹn: "Sau này gọi tớ một tiếng chị, khu vực Nhất Trung cậu cứ tự nhiên."
Anh lạnh lùng ngước mắt, sự chế giễu trong mắt kéo đến: "Chị? Lý do."
"Tớ che chở cho cậu đó! Cơ hội tốt như vậy bỏ lỡ là không còn đâu." Cô tự tin nở nụ cười, với phong thái đại ca, cô kiễng chân cố gắng khoác vai anh nhưng phát hiện đối phương quá cao. Cô đành thay đổi chiến thuật, vỗ vỗ vào áo anh.
Vân Dĩnh liếc bàn tay chướng mắt trên người mình. Người trước mắt này lẽ nào bị mất trí nhớ? Vừa mới nói đừng chạm vào, ba giây sau đã quên, cá còn có trí nhớ dai hơn cô.
Anh né vai sang bên, tránh hoàn hảo bàn tay đang muốn động chạm lần nữa của cô, lùi lại một bước để tạo khoảng cách: "Cậu che chở cho tôi?"
Lê Tư nắm tay trái giơ ngón cái tự tin chỉ vào mình: "Đúng vậy."
"Dựa vào màn thể hiện vừa nãy của cậu sao?" Đuôi lông mày phải của anh nhếch lên ngắn ngủi theo lời nói, đó là lời nghi ngờ tốt nhất dành cho cô.
"…" Cô hừ một tiếng bực bội: "Người ta có súng! Tớ không tin người khác chĩa súng vào cậu mà cậu còn có thể nói…"
Lê Tư càng nói càng thấy đáng ngờ. Lúc đó người đàn ông đó chĩa súng vào cô, tại sao Vân Dĩnh có thể hạ gục đối phương nhanh chóng như vậy? Tay không cướp súng? Nhưng lúc đó không có tiếng súng nổ. Lời giải thích duy nhất là… đối phương chỉ hù dọa cô, cái thứ đó hoàn toàn không phải súng!
Không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ, hay nói đúng hơn là ngượng ngùng.
Ánh sáng vàng mờ ảo hắt lên người anh, ánh sáng yếu ớt, cô không thể nhìn rõ khuôn mặt anh lúc này, nhưng ánh mắt nóng rực từ trên đỉnh đầu khiến người ta không thể lờ đi.
"Nói xong chưa?" Anh hỏi.
"Nói… nói sắp xong rồi." Cô đáp.
"Cậu nghĩ tôi nên tin một người trốn sau cột điện xem kịch vui không?"
"…"
Lê Tư nghẹn họng, nhưng cũng bất ngờ vì cuối cùng anh đã nói được một câu dài hơn. Kể từ khi làm bạn cùng bàn, số lần họ giao tiếp bình thường chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đôi khi cô còn nghi ngờ người này chưa bao giờ nói cô ồn ào là vì trong lòng đã mắng thầm cô không dưới trăm lần?
Câu hỏi ngược này như một mũi tên trúng đích, Lê Tư không nói được một lời nào để bào chữa cho mình. Cô tự nhận mình ăn nói lưu loát, cãi lộn là nghề của cô, hôm nay bị phản bác đến mức suýt lật cả mắt trắng.
"Vừa nãy… tớ…" Lê Tư đang định biện minh cho mình thì ánh mắt cô dừng lại phía sau cánh tay anh: "Xong rồi!"
Lông mày Vân Dĩnh khẽ động, thấy cô không nói rõ được nên cũng lười phí lời, nhấc chân định bỏ đi.
Lê Tư đưa tay kéo cổ tay anh lại.
Sự kiên nhẫn còn sót lại của Vân Dĩnh đã cạn kiệt, khuôn mặt thanh tú lạnh đi vài phần: "Bỏ tay ra."
"Còn bỏ tay gì nữa! Cậu mau nhìn phía sau xem có phải bọn họ gọi người đến rồi không?"
Cô hoàn toàn phớt lờ lời lạnh lùng của anh, khẩn trương lắc cổ tay anh, ngón trỏ chỉ về phía bảy, tám người đang đi tới ở bên kia đường.
Vân Dĩnh nhìn theo hướng cô chỉ, vài người đàn ông ăn mặc khác lạ ở bên kia vạch kẻ đường đang đi về phía khu phố của họ. Anh nhìn sang bên trái, đèn giao thông còn mười giây nữa.
"Tớ thấy phong cách ăn mặc của họ khá giống với ba người vừa nãy, không lẽ là họ gọi thêm người đến?" Lê Tư nuốt nước bọt, không dám chắc chắn nhìn anh.
"Không phải cậu nói sẽ che chở cho tôi sao?" Anh đột nhiên quay sang nhìn cô, trong mắt không hề có chút hoảng loạn nào.
"…" Cô liếʍ môi bĩu môi đáp lại: "Cậu chỉ nghe những gì tôi nói trước thôi à? Câu sau là khu vực Nhất Trung cậu cứ tự nhiên, chỗ này cách Nhất Trung bao xa rồi, đã vượt khỏi phạm vi kiểm soát của tớ rồi."
Vân Dĩnh không muốn tốn thêm lời với cô, anh nói thẳng vào trọng tâm: "Nghe đây, lát nữa cậu đi trước, thấy có gì không ổn thì chạy ngay."
Lê Tư ngơ ngác nhìn anh. Vậy là anh định một mình chống lại bảy tám người? Anh không hiểu nguyên tắc hai đánh một không chột cũng què sao?
"Không được! Bọn họ đông người như vậy, anh không có cơ hội thắng đâu, đi thì cùng đi." Đây là lời thật lòng của cô.
Mặc dù người trước mặt nói chuyện khó nghe, nhưng ít ra anh cũng là người đã cứu cô thoát khỏi hiểm nguy, dù xét về tình hay về lý, cô cũng không thể tự mình chạy thoát mà bỏ mặc anh ở đây.
Vân Dĩnh chỉ vào đèn giao thông: "Đánh cược một lần."
"?"
Lê Tư còn chưa hiểu ý anh, bóng tối đã bao trùm trước mắt, mùi tùng bách xa lạ ngay lập tức bao lấy cô. Cô dựa vào tường theo bản năng, toàn thân căng cứng, hai tay buông thõng bên hông siết chặt rồi lại siết chặt.
"Cậu, làm… làm gì thế?"
"Suỵt!" Anh giơ ngón trỏ áp lên đôi môi mỏng, liếc nhìn sang bên trái. Khi bóng dáng mấy người kia càng lúc càng gần, bàn tay chống bên cạnh cô từ từ nắm thành quyền.
"Chậc chậc, đám học sinh cấp ba bây giờ bạo thật đấy!"
"Mày giả vờ cái gì! Chẳng phải ngày xưa bọn mình cũng chơi như thế sao!"
"Chẳng lẽ anh Tống của chúng ta bây giờ vẫn là trai tân à?"
Những câu đùa cợt thô tục liên tiếp vang lên. Khi đi ngang qua họ, một người trong số đó huýt sáo và "tốt bụng" nhắc nhở:
"Này thằng kia, phía trước có một khách sạn không cần đăng ký căn cước cũng được, nhìn mày hấp tấp thế, đừng có giải quyết ngay tại chỗ đấy nhé!"
Vừa dứt lời, tiếng cười đùa của mấy người đi cùng khiến vành tai Lê Tư nóng ran. Cô ước gì có thể đào một cái hố ngay tại chỗ để chôn vùi mình.
Vân Dĩnh cúi đầu, bàn tay chống bên cạnh cô vừa đủ để che đi ánh sáng lờ mờ, cô không nhìn rõ mặt anh.
Có lẽ cảm nhận được anh đang nhìn mình, cô ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, chỉ có đôi mắt cô như những ngôi sao trên bầu trời đêm lấp lánh rực rỡ. Không hiểu sao, bàn tay Vân Dĩnh chống trên tường từ từ buông xuống, ánh mắt anh nhìn về phía con đường mà nhóm người kia vừa đi qua, yết hầu chuyển động, giọng nói trầm thấp vang lên.
"Đừng nán lại lâu, chúng đúng là một bọn."
Lê Tư cúi đầu, gật đầu đồng ý với lời anh. Nhớ lại hành vi câu nệ vừa rồi, cô cố tình hắng giọng giải thích: "Tớ thấy bọn họ rất giống một bọn, nên hợp tác diễn một vở kịch với cậu thôi, cậu đừng nghĩ nhiều…"
Vân Dĩnh lườm cô một cái. Người sĩ diện hão anh không phải chưa từng gặp, chỉ là so sánh thì những tâm tư nhỏ bé của cô đều hiện rõ trên mặt. Anh định mở lời, nhưng thấy nhóm người vừa rời đi đang quay trở lại, ánh mắt thờ ơ lập tức trở nên sắc bén.
"Chạy mau."
Lê Tư ngây người, lông mày nhíu lại thành một đường, sự nghi ngờ còn chưa được giải quyết thì toàn bộ cơ thể cô theo quán tính lao thẳng về phía trước. Lực ở cổ tay lớn đến đáng sợ, không hề cho cô một giây phút hoãn xung nào. Cô như một con rối gỗ bị người khác cưỡng ép kéo đi.
Gió hè lướt qua tai, bóng dáng họ chạy nhanh giữa phố chợ ồn ào trở nên lạc lõng.
Lê Tư nhìn vào lưng anh, tim cô đập nhanh hông kiểm soát, bàn tay gân guốc rõ ràng áp sát vào da thịt cổ tay cô, nhiệt độ lòng bàn tay anh không khác mấy so với người khác, ấm áp nhưng khó gần.
"Vân Dĩnh…" Cô khẽ gọi tên anh.
-còn tiếp-