Chương 2.2: Ra tay

Cánh tay Lê Tư bị hắn nắm đến đau điếng, nhưng tay người đàn ông như gọng kìm sắt không hề nhúc nhích, chỉ cố gắng dùng cô làm lá chắn để lùi lại.

Vân Dĩnh thong thả tháo cúc tay áo, tùy ý xắn lên, ánh mắt thâm sâu khó lường.

Lê Tư thấy tư thế của anh rất có vẻ sắp xông lên để dạy cho tên kia một bài học, cô nhanh chóng nhận thua: "Vân… bạn học Vân Dĩnh! Bây giờ tớ là con tin! Con tin đó! Cậu đừng có hành động bồng bột!"

Người đàn ông kinh ngạc nhìn cô: "Không phải bạn trai sao?"

Lê Tư nhìn bóng dáng đang từ từ tiến lại một cách thản nhiên phía trước, ngượng nghịu lắc đầu.

Người đàn ông nổi điên, lực tay tăng thêm: "Mẹ kiếp! Mày lừa bọn tao! Tao gϊếŧ mày!"

Lê Tư nhắm mắt hét lên, cổ rụt lại hết mức có thể. Cơn đau như dự kiến không hề đến, sức nặng đang siết chặt cánh tay cô tan biến. Khoảnh khắc cô mở mắt, Vân Dĩnh quay người đá vào gáy người đàn ông.

Hắn ta đau đớn quỳ xuống đất, nắm đấm phải phản kháng còn chưa kịp vung lên đã bị anh bẻ ngược ra sau lưng, đau đến mức toát mồ hôi lạnh.

Đèn đường ngoài phố đồng loạt bật sáng, con hẻm tối tăm nhờ đó mà có thêm chút ánh sáng.

Vân Dĩnh đứng sau lưng người đàn ông, từ từ cúi xuống ghé sát tai hắn ta khẽ hỏi: "Vừa nãy muốn gϊếŧ ai?"

Cả người người đàn ông đau đớn đổ mồ hôi lạnh, nhưng đầu óc lại quay cuồng nhanh chóng. Hắn ta cắn răng chịu đau lắc đầu phủ nhận những lời vừa nói.

Vân Dĩnh xách cổ áo hắn, kéo hắn đến giữa hai tên kia rồi trước mặt chúng, anh dùng sức vặn mạnh. Tiếng "rắc" khớp xương bị trật vang lên đột ngột rợn người trong con hẻm tĩnh lặng.

"Á á! Đau!"

Lê Tư dựa vào tường gạch, nghe tiếng kêu thảm thiết của người đàn ông mà run rẩy khắp người, ngơ ngác nhìn bóng lưng Vân Dĩnh.

Anh là bạn cùng bàn của cô, rõ là cô gặp anh mỗi ngày, thậm chí nhắm mắt lại cũng có thể nhớ được ánh mắt, khuôn mặt anh. Nhưng lúc này, người trước mắt hình như không phải là Vân Dĩnh.

Một người luôn yên tĩnh như nước, một người lúc nào cũng lười nói thêm một lời. Sự ác liệt và lạnh lùng khi anh ra tay như một cú đấm mạnh giáng vào tim cô. Lê Tư chưa từng thấy Vân Dĩnh hung dữ đến vậy.

Kể cả lúc này, dù anh đã trút bỏ sự hung hãn trên người, nhịp tim cô vẫn đập nhanh hơn bao giờ hết, không biết là vì sợ hãi dư âm hay là vì may mắn chiến thắng cuối cùng thuộc về họ.

Anh từ từ đứng thẳng, xắn tay áo lại như cũ, quay đầu nhìn Lê Tư với ánh mắt thờ ơ như lúc đầu. Chân dài bước về phía cô, Lê Tư thậm chí còn lảo đảo trong giây lát, lẽ nào anh định tính sổ với cô vì những lời nói linh tinh vừa rồi sao?

Lê Tư dán lưng vào tường, cố gắng giữ thăng bằng. Mặc dù vẻ ngoài cô có vẻ hoạt bát, nhưng khả năng vận động của cô gần như bằng không. Lịch học cấp ba dày đặc, cô cơ bản ngồi trong lớp cả ngày. Trừ giờ thể dục ra ngoài hoạt động, thời gian còn lại cô đều cuộn tròn trong lớp tận hưởng 10 phút nghỉ ngơi quý giá, làm gì có thời gian để tập thể dục.

Một loạt sự việc vừa xảy ra đã vượt quá ngưỡng chịu đựng tâm lý của cô, dù sao thì việc bị một khẩu súng chĩa vào người không ai có thể bình tĩnh được. Hiện tại dù đang đứng, nhưng hai cẳng chân cô vẫn run lẩy bẩy không nghe lời.

Vân Dĩnh cúi xuống nhìn vẻ giả vờ mạnh mẽ nhưng thực chất nhát gan của cô, ánh mắt như chế giễu, lại như quan tâm: "Cần gọi cấp cứu không?"

"…" Lê Tư nghẹn lời trong giây lát, giọng nói lâu không cất lên hơi khàn khàn: "Nói đùa gì thế, tớ không cần."

Âm cuối có chút run rẩy, nếu không nghe kỹ sẽ không phát hiện ra.

Giọng điệu anh vẫn nhạt nhẽo như trước, cứ như thể pha thêm chút cảm xúc sẽ khiến anh khó chịu: "Đi thôi."

Lê Tư thận trọng nhìn anh, không rõ anh vừa nói "đi" là chỉ mình anh hay cả hai cùng đi, cô đứng yên tại chỗ không cử động.

Vân Dĩnh ngước nhìn trời, yết hầu khẽ động: "Đi không?"

Hai từ ngắn gọn hỏi lại, Lê Tư cuối cùng cũng phản ứng kịp, khuôn mặt trong bóng tối ửng hồng không rõ vì xấu hổ hay vì nhục nhã. Cô lại không hiểu tiếng người rồi, không bảo cô đi chẳng lẽ bảo cô ở lại đây đối mặt với ba người đàn ông sao?

"Ừm…" Cô đi theo sau anh, không chú ý đến bàn tay đột nhiên thò ra từ chân đang níu lấy mắt cá chân cô.

"Á!"

Tiếng kêu kinh hãi khiến Vân Dĩnh quay đầu lại, ánh mắt từ từ dịch xuống dừng lại ở bàn tay cầu xin kia.

Lê Tư cũng không còn giữ thể diện nữa, đá lung tung vài cái. Áp lực ở mắt cá chân đột nhiên biến mất, cô chạy lon ton ra sau lưng Vân Dĩnh, nắm chặt ống tay áo anh, vẫn chưa hết hoảng hồn nhắc nhở anh: "Có ma!"

Tay áo bị cô nắm chặt, tạo ra một chút áp lực nhẹ nhàng lên cổ tay anh. Anh nhìn một cái thờ ơ, khẽ nâng cánh tay cố gắng gỡ tay cô ra.

Lê Tư cảm nhận được sự kháng cự của anh, cô dùng hết sức không buông tay, thậm chí còn ôm chặt cánh tay anh, mặt dày biện minh cho mình: "Con hẻm này nhìn là thấy âm u rồi, biết đâu thật sự có ma thì sap, chúng ta đi cùng nhau mới an toàn!"

Vân Dĩnh nghe cô nói bừa mà nghiêm túc, một chân giẫm lên tay tên tóc xoăn.

Kèm theo tiếng kêu đau đớn, Lê Tư lập tức đỏ mặt, cô hắng giọng ngượng ngùng buông tay, cuối cùng vỗ vỗ vào cánh tay anh giả vờ khen ngợi: "Thể chất cậu tốt thật đấy, chắc là tập luyện nhiều lắm nhỉ?"

Vân Dĩnh nghiêng đầu nhìn cánh tay vừa bị vỗ vài giây rồi đi thẳng ra ngoài phố, hoàn toàn bỏ qua những lời nịnh hót vô nghĩa của cô.

Lê Tư xấu hổ giậm chân tại chỗ. Người và ma cô còn không phân biệt được, chắc chắn trong lòng anh đang cười nhạo cô gan bé hơn hạt vừng, cái phong thái đại ca ở trường học thường ngày là giả tạo.

Danh tiếng một đời của cô sắp bị hủy hoại trong đêm nay, kết quả này là điều cô tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Mặc kệ ba người đàn ông phía sau thế nào, Lê Tư nhấc chân chạy theo, cười hềnh hệch cố gắng làm thân với anh: "Bạn học Vân, chúng ta bàn bạc một chút nhé?"

Vân Dĩnh liếc cô một cái, chân không dừng lại.

"Tớ sẽ không nói chuyện tối nay của cậu cho người thứ ba biết, đổi lại cậu cũng giữ bí mật chuyện vừa rồi cho tớ, được không?" Rõ ràng, cô đang ám chỉ chuyện cô hét lên có ma vừa nãy, điều này thực sự làm tổn hại đến uy nghiêm của cô ở trường.

Vân Dĩnh đột nhiên dừng bước đứng dưới một gốc cây, dường như đang cân nhắc đề nghị của cô.

Đôi mắt sáng rực của Lê Tư lộ ra tia sáng "có hy vọng", cô thêm dầu vào lửa để tăng lợi thế cho mình: "Cậu phải biết là nội quy ở trường Nhất Trung rất nghiêm ngặt. Nếu bị lãnh đạo nhà trường biết cậu đánh nhau và yêu sớm, đến lúc đó không chỉ là mời phụ huynh đâu."

Đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng cảm xúc khó tả, anh nhìn chằm chằm cô hồi lâu mà không nói lời nào.

Lê Tư đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh thổi từ sau gáy, cánh tay lộ ra nổi da gà ngay lập tức.

"Cậu nhìn tớ như thế làm gì?" Thấy anh không nói, Lê Tư mạnh dạn đoán: "Cậu không nói gì thì tớ coi như cậu đồng ý nhé!"

Anh vẫn không trả lời, lướt qua cô, xem cô như không khí.

"?"

Lê Tư ngạc nhiên quay lại nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi phía trước, từ cảm thấy anh vô lý chuyển sang tức giận.

Cô lại bị ngó lơ lần nữa sao?

Tác giả có lời muốn nói:

Bộ truyện này chủ yếu là tuyến Đô thị, xen kẽ với hồi ức Thanh xuân vườn trường (ít thôi). Nếu thích, nhớ ấn theo dõi nhé!

-còn tiếp-