"Bạn học Vân, chúng ta bàn bạc một chút nhé?"
–
Lê Tư nhớ lại.
Sáu năm trước vào tối thứ Sáu, cô đã đồng ý cùng Phó Dịch và Tang Miên Miên đi ăn thịt nướng. Thật không may, hôm đó lại trùng với lịch dọn dẹp vệ sinh lớp. Ra khỏi cổng trường trên đường đến khu phố cổ, cô tình cờ gặp người bạn cùng bàn của mình.
Vân Dĩnh đứng một mình, đối mặt với ba tên côn đồ đang dồn ép từng bước, khuôn mặt vẫn không có biểu cảm dư thừa, sự hung hãn của đối phương dường như nằm trong dự đoán của anh.
Cô nhìn xung quanh, lén lút trốn sau cột điện để theo dõi tình hình. Do khoảng cách hơi xa, những lời cô nghe lỏm được rất rời rạc, chỉ nghe loáng thoáng thấy những từ như "em gái", "trêu đùa", "xin lỗi", v.v.
Điều này cũng khiến cô thay đổi cái nhìn về người bạn cùng bàn trầm lặng.
Ban đầu cô cứ nghĩ mình là học sinh cá biệt, không ngờ người bạn cùng bàn bình thường không lộ vẻ gì lại là kẻ chơi bời hơn ai hết.
Cô chìm đắm trong niềm vui khám phá ra lục địa mới mà không hề nhận ra điện thoại của mình chưa tắt chuông.
"Em biến mất giữa đám đông, anh biết nhưng không hề có chút lưu luyến nào, rõ ràng lần này anh không tái phạm ngu ngốc nhưng em lại có một cảm giác kỳ lạ…"
Tiếng chuông điện thoại chói tai đột ngột vang lên, cả ba tên côn đồ đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm vào cô. Tên cầm đầu có một nhúm tóc nhuộm đỏ, chiếc khuyên tai đầu lâu ở tai phải thể hiện rõ phong cách của hắn. Chiếc gậy bóng chày trên tay chống xuống đất đỡ cơ thể hơi cúi, trông hắn không dễ dây vào.
Bộ não của Lê Tư ngưng trệ ngay lập tức.
Không phải vì người khác phát hiện ra sự lúng túng của cô mà là tại sao cô lại quên tắt chuông điện thoại? Và tại sao cô lại đặt một bài hát cực kỳ phù hợp với tình cảnh hiện tại làm nhạc chuông thế này?
Tên tóc đỏ nhướng mày, huýt sáo một tiếng về phía cô: "Ôi, còn có kẻ rình rập ở góc nhà này, đến để cổ vũ cho bọn này sao?"
"Đại ca, bài hát này em nghe rồi hình như không đúng lắm!"
"Ý mày là sao?"
Tên tóc xoăn gãi đầu, móc điện thoại ra khỏi túi quần, xác nhận rồi đưa đến trước mặt tên tóc đỏ: "Đại ca xem."
"Ngu ngốc?"
"Đại ca, con ranh này có phải đến khıêυ khí©h chúng ta không?"
Một tên khác tóc tết bím giật lấy điện thoại, nhìn tên bài hát trên màn hình: Tái Phạm Ngu Ngốc - Từ Lương, sắc mặt hắn ta lập tức chùng xuống.
"Đại ca, có vấn đề rồi."
Tên tóc đỏ cầm điện thoại, nheo mắt nhìn cô: "Em gái nhỏ, giải thích cho bọn anh nghe xem ý em là gì?"
Lê Tư nuốt nước bọt. Vẻ đanh đá thường ngày ở trường học giờ đã tắt ngúm, cô cố gắng giữ bình tĩnh và cứng rắn: "Không có ý gì cả, tôi đã gọi cảnh sát rồi."
Tên tóc đỏ nhìn hai tên đàn em bên cạnh như thể nghe thấy một câu chuyện cười, hắn ta xách gậy bóng chày chuyển mục tiêu, chậm rãi đi về phía cô.
Trời dần tối, họ đang ở trong con hẻm, dưới ánh sáng lờ mờ, nếu không phát ra âm thanh lớn thì không thể thu hút sự chú ý của bên ngoài.
Lê Tư thực sự chưa gọi cảnh sát. Cô đang do dự có nên hét to cầu cứu lúc này không thì đột nhiên cảm thấy có vật lạ sau lưng, nếu đoán không nhầm thì đó là vật kim loại. Cảm giác lạnh buốt chạm vào thắt lưng cô, máu trong người cô như ngưng đọng lại.
Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên thô lỗ phía sau cô: "Mày mà dám kêu lên một tiếng, đừng trách tao bắn chết mày!"
Đôi tay Lê Tư buông thõng bên hông siết chặt ngay lập tức. Ban đầu cô chỉ nghĩ là bọn côn đồ đường phố bắt nạt người, không ngờ đối phương lại có cả súng. Hèn chi lúc nãy nghe cô nói gọi cảnh sát mà chúng chẳng hề hoảng sợ, những người này lẽ nào là bọn liều mạng kiếm cơm?
Nhưng trông tuổi chúng không lớn hơn cô là bao, còn trẻ mà đã đi vào con đường không lối về sao?
Cô không có nhiều thời gian để suy nghĩ lung tung. Tên tóc đỏ chỉ còn cách cô một bước chân, cánh tay dài không đứng đắn đưa tới sờ mặt cô.
"Em gái nhỏ trông xinh xắn đấy! Đúng là gu của anh rồi!"
Tên tóc xoăn cười nham hiểm, để lộ hàm răng vàng ố vì khói thuốc: "Đại ca, hay là nhận cô nàng này làm chị dâu đi ạ?"
Người đàn ông tết bím đứng sau Lê Tư lập tức phụ họa: "Đúng thế, đại ca tài mạo song toàn, so với với cô nàng này quá thừa rồi."
Lê Tư đột nhiên cảm thấy ba vạch đen trên gáy. Có ai hỏi ý kiến cô chưa? Ba người bọn họ nhất ngôn cửu đỉnh đã quyết định cô là chị dâu rồi sao? À, cũng đúng, với tình hình hiện tại, cô dường như không có quyền nói "không".
Ánh mắt hơi nhìn xa, Lê Tư thấy người bạn cùng bàn của mình đứng yên không nói một lời, ánh mắt thờ ơ như một người ngoài cuộc. Anh giống như một khán giả chỉ quan sát vở kịch mà không bình phẩm.
Lửa giận vô cớ bốc lên trong lòng cô. Mặc dù lúc nãy cô đứng xem kịch vui là không đúng, nhưng dù sao cũng là bạn học, anh đường đường là một người đàn ông mà lại đứng đó lạnh lùng nhìn cô bị người khác trêu chọc mà không chút thương cảm? Cách làm này quả thực quá vô tình. Dường như cô cũng hiểu tại sao từ khi chuyển trường đến giờ anh không có bạn bè, luôn một mình đến trường và về nhà, với tính cách này thì ai mà chịu nổi anh chứ?
Tên tóc đỏ nhìn cô càng lúc càng hài lòng, khoác vai cô kéo cô đi sâu hơn vào con hẻm tối.
Cô không biết lấy đâu ra dũng khí, rõ ràng biết có súng chĩa vào lưng vẫn gân cổ lên hét về phía Vân Dĩnh:
"Tớ thật sự đã nhìn lầm cậu rồi! Đáng lẽ tớ không nên đồng ý lời tỏ tình của cậu! Đại nạn đến ai cũng tự lo thân, cậu còn là đàn ông không hả!"
Vừa dứt lời, tên tóc đỏ dừng bước, bàn tay khoác trên vai cô buông xuống, hắn quay lại nhìn người cách đó không xa, với phong thái đại ca hắn lớn tiếng gọi: "Ê! Cô ta là bạn gái mày à?"
Chưa kịp đợi Vân Dĩnh trả lời, Lê Tư nhập vai tố cáo sự vô trách nhiệm của anh: "Đại ca, cậu ta thật sự là bạn trai tôi, không thì tôi đứng đó làm gì? Tôi chỉ không ngờ cậu ta lại trơ mắt nhìn bạn gái mình bị người khác dẫn đi mà không hề động lòng, chỉ nghĩ đến chuyện giữ an toàn cho bản thân, tôi đau lòng quá…"
Tên tóc đỏ đánh giá cô hồi lâu, nửa tin nửa ngờ lặp lại: "Hai đứa thật sự quen nhau à?"
Lê Tư gật đầu mạnh, như thể gật mạnh là hắn sẽ tin.
Tên tóc xoăn ghé sát tai đại ca phân tích: "Đại ca, em thấy cô nàng này nói đúng. Nếu không quen sao lại đứng đó? Hai người này chắc chắn là một cặp!…"
Hắn ta chợt tỉnh ngộ: "Chết tiệt! Đại ca, nói vậy thì anh chẳng phải là người thứ ba sao?"
"…" Tên tóc đỏ đánh vào gáy hắn một cái: "Cút sang một bên! Tao thèm làm người thứ ba cho ai à?"
Tên tóc xoăn xoa xoa cái đầu bị đánh đau, vội vàng đáp: "Vâng, vâng! Đại ca em là ai chứ! Chỉ cần vẫy tay là có cả đống người chạy theo rồi!"
Tên tóc đỏ vung gậy bóng chày đi về phía Vân Dĩnh, giọng điệu bất cần mở lời: "Cô ta là bạn gái mày à?"
Hắn ta vỗ vai anh như một lời cảnh cáo: "Hôm nay tao nói cho mày biết, bạn gái mày tao thích rồi, chuyện của em gái tao sẽ không tính toán với mày nữa, mau cút đi!"
Ánh mắt thờ ơ của Vân Dĩnh lướt qua một tia sắc lạnh, đuôi lông mày dài và cong lên theo độ nheo mắt chậm rãi của anh.
Tên tóc đỏ khạc một tiếng: "Sao? Thằng nhóc mày không phục à?"
Hắn ta chống chế đẩy vai anh hai cái: "Không đồng ý thì hôm nay tao đánh mày đến khi nào mày phải cầu xin mới thôi!"
Một cú đấm mạnh nhanh như chớp ập tới Vân Dĩnh!
Tiếng kêu kinh hãi của Lê Tư còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, thế trận đã đảo ngược. Bàn tay phải vung cú đấm của tên tóc đỏ bị Vân Dĩnh nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ánh sáng quá tối, thân hình chàng trai cao ráo, khuôn mặt tuấn tú ẩn trong bóng tối không nhìn rõ.
Tên tóc đỏ không ngờ anh lại dám chống trả, hắn trừng mắt dữ tợn: "Để tao xem, hôm nay tao không gϊếŧ chết…"
Chữ "mày" còn chưa kịp nói ra, một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp con hẻm.
Lê Tư thậm chí còn không nhìn rõ anh đã ra tay thế nào để chế ngự tên tóc đỏ, chỉ thấy đối phương như "bay" ra ngoài, nằm liệt trên mặt đất ôm ngực, ngũ quan vì đau đớn mà xoắn vặn đến cực độ, trông vô cùng thảm hại.
Tên tóc xoăn há hốc mồm kinh ngạc nhìn bộ dạng thê thảm của đại ca, vội vàng chạy đến an ủi: "Đại ca! Anh sao rồi?"
Tên tóc đỏ đau đến mức rít hai tiếng, bộ dạng than vãn vì đau đớn khiến hắn mất hết thể diện, hắn xô tên tóc xoăn và bảo hắn mau lên.
Tên tóc xoăn máu nóng đứng dậy, dùng ngón cái xoa mũi, hét lên một tiếng rồi vung nắm đấm xông về phía Vân Dĩnh.
Vân Dĩnh né người tránh thoát. Khi tên tóc xoăn lao hụt, anh tóm lấy cánh tay hắn ta, một cú quăng qua vai mạnh mẽ quật hắn xuống đất. Thấy hắn vẫn còn muốn chống cự, chân dài của anh gập gối ác liệt ghì vào lưng hắn, khiến tên nằm dưới đất không thể cử động được nữa.
Tên tóc xoăn mặt úp xuống đất, ăn một miệng đầy bụi, lưng như bị ngàn cân đè lên, việc thở dốc cũng trở nên xa xỉ, ngũ tạng dường như đều xê dịch chỗ nào cũng đau.
Người đàn ông tóc tết bím chứng kiến sự lợi hại của anh thì có chút sợ hãi, vẻ mặt hoảng loạn rõ rệt, hắn ta lôi "con tin" trước mặt lùi lại phía sau.
"Nếu mày dám bước tới, đừng trách tao không khách khí với con nhỏ này!"
-còn tiếp-