Chương 1.6: Xin lỗi, cho qua

Mùi hương hoa mộc lan thoang thoảng bay qua bên cạnh anh, lông mày anh khẽ nhúc nhích, không ai nhận ra.

Giày cao gót gõ "cạch cạch" trên nền gạch trắng, âm thanh dường như không đứt quãng, vững vàng và mạnh mẽ đi lên lầu. Rất nhanh, tiếng vang trong trẻo dần dần trở nên tĩnh lặng, cuộc hội ngộ vừa rồi như một cơn gió thoảng qua.

Xa Thi Nhã lặng lẽ đứng bên cạnh, bàn tay nắm hờ cổ tay anh càng lúc càng siết chặt.

"Vân Dĩnh…"

"Tôi đã mang đồ cho cô rồi."

Sắc mặt Xa Thi Nhã hơi thay đổi, Vân Dĩnh vẫn như thường ngày, lúc này môi mỏng mím lại, nghiêm nghị không cười, khiến người ta không đoán được anh đang nghĩ gì.

"Ừm, được." Cô ta cố nở một nụ cười cứng nhắc, đầu ngón tay rời khỏi sự ấm áp trở nên lạnh buốt.

Là anh đã gạt tay cô ra.

"Tôi không thích người khác chạm vào tôi." Anh nhìn cô một cái, ánh mắt hờ hững không hề tỏ ra khó chịu, nhưng lại có một khoảng cách khó nói.

Ngón tay khẽ động, Xa Thi Nhã đáp lại một cách tự nhiên: "Hôm nay hơi bận, thấy anh đến em còn tưởng là có chuyện gì."

"Gặp mẹ cô, bà ấy nhờ tôi mang tài liệu cô cần cho cô."

Vậy, không phải là cố ý đến sao?

Đáng lẽ cô ta phải đoán được anh sẽ không đến nếu không có việc gì chứ. Khoảnh khắc vừa gặp, sự rung động trong lòng đã khiến cô quên mất anh từ trước đến nay không thích người khác chạm vào mình. Cho dù họ đã quen biết nhau từ lâu.

Tiểu Phàn đẩy cửa phòng 208, vừa được dọn dẹp xong nên hương thơm thoang thoảng bao quanh căn phòng, ngay khoảnh khắc mở cửa, một mùi nước hoa nhàn nhạt ập đến.

"Lê tiểu thư, cô nằm xuống trước, lát nữa chuyên viên sẽ đến ngay."

"Được."

Lê Tư cởi túi xách đeo bên người ra, người bên cạnh nhanh tay đón lấy chiếc túi đặt vào tủ đựng đồ trong phòng, tiện tay lấy một đôi dép đi trong nhà dùng một lần đặt bên chân cô.

"Cảm ơn, tôi tự làm được rồi." Cô có chút không quen với dịch vụ nhiệt tình như vậy.

"Lê tiểu thư khách sáo quá, đây là công việc của chúng tôi. Vậy cô thay giày trước, tôi đi báo chuyên viên vào ạ."

Tiểu Phàn nhẹ nhàng đóng cửa phòng, căn phòng lập tức tĩnh lặng trở lại, hiệu quả cách âm rất tốt.

Lê Tư khẽ thở ra một tiếng, từ từ nằm xuống. Phòng cũng đã bật điều hòa, may mắn thay chiếc chăn mỏng đã được chuẩn bị sẵn có thể che chắn cảm giác khó chịu do điều hòa thổi vào.

Chuyên viên chăm sóc da chưa vào. Lê Tư nhìn lên quầng sáng ấm áp trên đầu, suy nghĩ bay về cảnh tình cờ gặp nhau ở đại sảnh vừa nãy.

Việc gặp lại Vân Dĩnh ở nơi này thực sự ngoài sức tưởng tượng, nói cách khác, một người đàn ông như anh chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ đến một cửa hàng như thế này, và lời giải thích duy nhất chỉ có thể là người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh.

Trong ấn tượng của cô, anh không thích người khác chạm vào mình, ngay cả những người quen thuộc anh cũng sẽ vô thức tránh né, không hề để ý đến sự ngượng ngùng trên khuôn mặt đối phương.

Thế mà cô của lúc đó, bất chấp ánh mắt như dao vô tư động chạm anh. Lúc đó, cô nghĩ mình là người đặc biệt trong mắt anh, nếu không tại sao anh lại không lạnh lùng đáp trả cô như đối với những người khác?

Cô tận hưởng ánh mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ của các bạn học xung quanh, sự hư vinh nhỏ bé trong lòng được thỏa mãn lớn lao nhờ anh.

Đời học sinh cấp ba luôn cần một vài chuyện buôn dưa lê để lấp đầy sự nhàm chán dài đằng đẵng của việc học. Lúc bấy giờ, cô trở thành nữ nhân vật chính của những câu chuyện tầm phào mà các bạn học truyền tai nhau, còn nam nhân vật chính đương nhiên là người bạn cùng bàn lạnh lùng của cô. Một vẻ ngoài tuấn mỹ đủ khiến các cô gái rung động, đỏ mặt ở tuổi thiếu niên.

Sự bồng bột của tuổi thanh xuân cũng kéo theo hết tin đồn này đến tin đồn khác, và chủ đề cuối cùng không thể thoát khỏi "quan hệ mờ ám của nam nữ chính", "ai yêu thầm ai trước", "nam nữ chính đã thực sự ở bên nhau chưa".

Trùng hợp là, Lê Tư đã từng "trải nghiệm" cả ba chủ đề này, chỉ là kết quả cuối cùng lại xảy ra một cú "quay xe" sốc óc.

Nữ nhân vật chính mà mọi người vẫn đồn đại bỗng nhiên bị thay đổi vào một buổi chiều, làm tất cả mọi người kinh ngạc.

Còn nhớ ngày cô nhìn thấy Vân Dĩnh ôm Mộc Nguyệt lao về phía phòng y tế của trường, cô nhìn qua cửa sổ thấy Mộc Nguyệt ôm chặt lấy eo anh, mặt vùi vào lòng anh, mà anh, người từ trước đến nay không thích bị người khác chạm vào, lại không hề từ chối.

Cô lặng lẽ đứng tại chỗ, lúc đó cô mới hiểu rằng sự "đặc biệt" mà cô nghĩ chỉ là tình cảm đơn phương và một trò hề.

Ngày tháng trôi qua, lâu đến mức cô gần như quên mất mình đã rời khỏi phòng y tế như thế nào, đã rời khỏi trường như thế nào dưới ánh mắt khác thường của mọi người. Chỉ nhớ rõ khoảnh khắc đó, bàn tay trắng nõn ôm lấy eo anh đã làm cô xấu hổ và tuyệt vọng đến mức nào.

Khoảnh khắc rung động thường không cần lý do, chỉ trong khoảnh khắc đó, ánh mắt bạn không còn dung chứa bất kỳ ai khác, mọi sự ồn ào xung quanh tự động bị loại bỏ, chỉ có trái tim đột nhiên rung động kia dường như đang chế giễu sự giả vờ bình tĩnh của bạn.

Ký ức của cô về Vân Dĩnh không hoàn toàn là cay đắng, dù sao thì ngoài sự rung động ban đầu, ngay cả bây giờ khi nhớ lại vẫn khiến cô khó quên. Dù sao thì… có bao nhiêu người có được sự rung động giống cô, xuất hiện từ một cuộc chạy đua "sinh tử"?

-còn tiếp-