Cái giá của cái “tự mình đa tình” là một ngày nào đó mặt cô đau đến không chịu nổi.
Cô tận mắt thấy Vân Dĩnh ôm Mộc Nguyệt chạy về phía phòng y tế của trường, nhìn Mộc Nguyệt ôm chặt lấy vai anh, khi đó cô mới hiểu rằng cô đã hề hước đến nhường nào.
Sáu năm có lâu không? Chắc là “lâu”.
Lâu đến mức dù đã nhiều năm không gặp, cảnh tượng chói mắt năm xưa vẫn còn hiện rõ mồn một.
Đã sáu năm trôi qua rồi, cô việc gì phải tự làm khó bản thân.
Cô không có ý định tránh mặt Vân Dĩnh.
Hai bóng người trên cầu thang đi qua đèn chùm dài, bước xuống bậc thang cuối cùng.
"Vân tổng."
Vân Dĩnh nghe tiếng gọi, ngước mắt lên, ánh mắt thâm trầm. Biểu cảm thờ ơ của anh ẩn hiện một vết nứt nhẹ. Giống như một hòn đá vô tình bị ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng nhẹ.
Vân Dĩnh nhìn cô.
Ngoại hình của Lê Tư không khác mấy so với ký ức. Dưới ánh đèn trắng, lông mày và ánh mắt cô bình thản, nếu không có nụ cười khẽ cong nơi khóe miệng, Vân Dĩnh đã nghĩ người trước mắt chỉ là ảo ảnh xuất hiện thoáng qua.
Tuy chưa đến giữa hè, nhưng vì đông người nên cửa hàng đã bật điều hòa sớm. Gió lạnh luồn vào lỗ chân lông, trái tim anh đột nhiên co thắt lại, bàn tay buông thõng bên hông từ từ siết chặt.
Anh bước thẳng về phía cô, dáng người cao ráo thu hút sự chú ý của nhiều người. Khuôn mặt Vân Dĩnh vẫn lạnh lùng.
Lê Tư rất ngạc nhiên, cô không nghĩ Vân Dĩnh sẽ bước đến chỗ cô vào lúc này. Cô đã hình dung ra mở đầu nên nói thế nào để tỏ ra mình thản nhiên, nhẹ nhàng, thậm chí còn nghĩ đến việc Vân Dĩnh sẽ vẫn làm ngơ cô như trước.
Nhưng nói gần thì họ dù sao cũng là bạn cùng bàn, nói xa thì cũng là bạn cùng trường. Dù không nói chuyện với nhau cũng không đến mức không cho nhau một chút mặt mũi nào.
Ngay khi Vân Dĩnh chỉ còn cách cô một bước chân, một giọng nói dịu dàng đã cắt ngang sự im lặng ngại ngùng khi hai người bốn mắt nhìn nhau.
Người phụ nữ nhẹ nhàng nói: "Vừa nãy bận quá, giờ mới thấy tin nhắn của anh."
Anh đứng yên tại chỗ.
Xa Thi Nhã mỉm cười duyên dáng, thân mật khoác tay anh: "Em mời anh ăn cơm coi như là xin lỗi."
Không khí như ngưng đọng, Vân Dĩnh nhìn Lê Tư, khóe miệng cô vẫn giữ nụ cười như có như không.
Xa Thi Nhã nhìn theo ánh mắt anh, nụ cười tươi tắn dịu xuống.
Lê Tư chắc chắn đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người phụ nữ trước mặt, nhưng ánh mắt đối phương ngoài sự thăm dò còn có một sự thù địch khó hiểu.
Nếu cô không quen Vân Dĩnh, nhìn đôi nam nữ đang đứng cạnh nhau trước mắt, có lẽ cô sẽ thầm khen trong lòng rằng họ là một cặp trai tài gái sắc. Chỉ tiếc là "nếu như" vốn dĩ là giả định sẽ không thành lập, hơn nữa, việc bảo cô gửi lời chúc phúc đến Vân Dĩnh là một xác suất không cao.
"Khách mới à? Trước đây chưa gặp." Xa Thi Nhã cười nhẹ: "Có gì cần cứ nói thẳng với Tiểu Phàn nhé."
"Lê tiểu thư, chúng ta lên lầu trước ạ." Tiểu Phàn đáp lời, giơ tay dẫn đường lên cầu thang.
Cô bình tĩnh đi đến trước mặt họ, liếc nhẹ người phụ nữ bên cạnh anh, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Nụ cười thường trực treo trên khuôn mặt cô: "Cảm ơn."
Vân Dĩnh đứng ngay lối lên cầu thang, vừa vặn chắn đường cô định đi lên.
Lê Tư thản nhiên ngước mắt lên, bình tĩnh nhắc nhở anh: "Xin lỗi, cho qua."
-còn tiếp-