"Thảo nào." Lê Tư đáp lại một cách hờ hững: "Người trong tranh chắc hẳn rất quan trọng đối với bà chủ của cô."
Tiểu Phàn nhìn chằm chằm vào bức lưng ảnh khẽ gật đầu: "Lê tiểu thư quả là một người tinh tế."
Không phải Lê Tư tinh tế mà là cô biết Quý Mộ Bạch không dễ dàng cầm bút, một tác phẩm phải tốn nhiều công sức như vậy mới hoàn thành được, ý nghĩa ẩn chứa trong đó là điều hiển nhiên.
Cơn mưa ngày càng lớn, đập vào cửa kính lộp bộp.
Lê Tư không thích trời mưa, nó có nghĩa là nhiều việc sẽ phải đình trệ vì cơn mưa này, làm xáo trộn mọi kế hoạch.
Tiểu Phàn nhìn khuôn mặt thất thần của cô, lời định nói bị gián đoạn bởi âm thanh nhắc nhở từ tai nghe, cô hơi nghiêng đầu thì thầm một tiếng "vâng".
"Lê tiểu thư, phòng đã chuẩn bị xong rồi, mời cô đi theo tôi."
Tiểu Phàn giơ tay dẫn đường: "Phòng phòng trong cùng ở hành lang tầng hai, số 208."
Lê Tư đi theo cô: "Tôi tưởng sẽ phải chờ thêm một lúc nữa."
"Hôm nay cửa hàng đông khách thật nhưng không phải tất cả đều đến chăm sóc da mặt, còn có những dịch vụ khác nữa ạ."
Hai người đi vòng qua đám đông ở đại sảnh về phía cầu thang. Còn chưa đầy mười bước chân, Lê Tư đột nhiên dừng lại, ánh mắt cô dừng trên bóng người ở góc rẽ cầu thang, hơi thở như đông lại.
Đèn chùm chiếu ra ánh sáng trắng rọi vào góc nghiêng khuôn mặt lạnh lùng của anh. Người đàn ông mặc một bộ vest màu xám đậm, cà vạt chéo thắt ngay ngắn và nghiêm chỉnh.
Lê Tư biết, sự xuất hiện của một số người sinh ra đã thu hút mọi ánh nhìn.
Anh lắng nghe nhân viên bên cạnh nói, khẽ gật đầu.
Lê Tư nhìn Vân Dĩnh, trong khoảnh khắc cô thấy mơ hồ. Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, người trước mắt đã thay đổi rất nhiều, nhưng hình ảnh chàng trai trong ký ức dần dần chồng lên anh.
Mái tóc hơi dài lòa xòa trước trán đã được cắt đi, kiểu tóc rẽ ngôi 3/7 hớt sang bên để lộ đôi mắt đen như mực. Sự lạnh lùng của thời niên thiếu dần phai nhạt, khí chất của một người đàn ông trưởng thành ngày càng rõ rệt. Chỉ là góc nghiêng khuôn mặt, dung mạo tuấn tú của anh đã đủ khiến người ta phải dừng mắt.
Lê Tư nhớ rõ, ngày đó cô còn vô tư bóp má anh, yêu cầu anh gọi cô là "chị", đổi lại là cái nhìn lạnh lùng của anh.
"Chị? Lý do." Vẻ mặt anh hờ hững, đáy mắt dường như có chút chế giễu.
Cô giả vờ mạnh mẽ, cố bày ra dáng vẻ của “dân anh chị” không hề sợ hãi, mặt dày, làm ngơ thái độ lạnh nhạt của anh. Dù sao anh cũng không bao giờ đáp lại những câu hỏi vô vị, tự cô nghĩ rằng mình là người đặc biệt trong mắt anh.
-còn tiếp-