Chương 12.2: Tin đồn

Tang Miên Miên lấy lại điện thoại, giải thích miễn phí cho cô: “Cậu đừng coi thường người ta, họ không chỉ là trang tin tức lá cải bình thường đâu, có cây đại thụ để dựa nên lợi hại lắm, lúc nào cũng lấy được nguồn tin độc quyền.”

Cô ấy cười hớn hở: "Nói xa rồi, nói trọng tâm đi, cậu và Vân Dĩnh là sao?”

Lê Tư lại giật lấy điện thoại từ tay Miên Miên, lướt xem nội dung trang tin tức lá cải đăng, lông cậu nhíu chặt.

#Người đứng đầu tập đoàn Vân Thị sụp đổ hình tượng#

#Hẹn hò bí mật với cô gái thần bí#

#Bạn gái bị nghi ngờ lộ diện#

Chỉ trong chốc lát, các từ khóa đã bắt đầu xuất hiện không ngừng, độ hot ngang ngửa những ngôi sao đang nổi tiếng. Sau khi trang tin tức lá cải đăng tải, nhiều trang tin tức lớn khác cũng đăng tải lên Weibo, cứ như thể độ hot đang ở ngay trước mắt mà không tận dụng thì thật vô lý.

Lê Tư mở khu vực bình luận của trang tin tức lá cải, bình luận được nhiều lượt thích nhất khiến người ta há hốc mồm.

[Hôm nay trang tin tức lá cải đã đăng tin chưa: Quả dưa ơi, đây là lần đầu tiên tôi không muốn thấy anh tiết lộ, tại sao tôi vừa mới mê người đàn ông này được vài ngày thì anh lại tung ra tin khiến tôi thất tình, anh có ý đồ gì vậy?!]

Không ngờ Vân Dĩnh cũng có fan đấy?

Ngoài những đoạn văn dài dòng vô nghĩa, chín bức ảnh đi kèm bên dưới mới là trọng tâm của tin tức gây sốc lần này.

Lê Tư bấm mở bức ảnh đầu tiên, là cảnh Vân Dĩnh ôm cô vừa bước ra khỏi cửa khách sạn.

Bức thứ hai là Vân Dĩnh cúi đầu nhìn cô trong vòng tay.

Bức thứ ba là Vân Dĩnh đứng bên đường chờ xe.

Bức thứ tư là Vân Dĩnh đặt cô vào ghế sau.

Những bức còn lại thì không có gì đặc biệt, chỉ là cảnh hai người ôm nhau nhưng hai bức cuối cùng là bóng lưng hai người bước vào khách sạn và khuôn mặt nghiêng của Vân Dĩnh khi bế cô. Tất cả các bức ảnh trên có thể nói là rõ ràng, không thể chối cãi.

Lê Tư bỗng cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Những lời cô nói với Vân Dĩnh trong khách sạn coi như đã xé toạc mặt nhau rồi, bây giờ xảy ra chuyện này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cả hai. Trong xã hội mạng, nếu có người cố tình tìm kiếm danh tính thì không hề khó.

Cô còn muốn làm việc, không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến công việc, thậm chí liên lụy đến cuộc sống.

Phía sau truyền đến tiếng còi xe chói tai.

Tang Miên Miên giật mình nhận ra xe đã chiếm làn đường khá lâu, cô khởi động xe trở lại, lái ra khỏi khu vực gần khu dân cư.

“Lê Lê, tớ vừa xem ảnh rồi, cơ bản là không chụp được mặt cậu, cậu đừng quá lo lắng.”

Lê Tư dựa vào cửa sổ xe, nhất thời phiền lòng: “Nhưng bức cuối cùng có chụp được một chút.”

Thực ra Tang Miên Miên cũng thấy, nhưng lúc này cô không thể để bạn thân mình thêm phiền lòng, cô nói dối để an ủi: “Có à? Cậu không nói tớ cũng không để ý đấy.”

Tiểu Bạch cảm nhận được tâm trạng sa sút của người bên cạnh, cọ cọ vào chân Lê Tư.

“Lê Lê, chuyện này rõ ràng là nhắm vào Vân Dĩnh, cậu xem những bức ảnh đều chỉ chú trọng chụp anh ta.”

Tang Miên Miên phân tích lý trí: "Tập đoàn Vân Thị lớn như vậy chắc chắn sẽ không để tổng giám đốc của họ vướng vào tai tiếng đâu. Bộ phận quan hệ công chúng mà họ nuôi đâu phải ăn không ngồi rồi?”

Lê Tư khẽ “Ừ” một tiếng, như nghĩ ra điều gì, vẻ mặt lo lắng nhìn Tang Miên Miên: “À đúng rồi, hai ngày nay có ai lạ gọi điện cho cậu không?”

“Người lạ?” Tang Miên Miên nhíu cậu: "Không có… Bây giờ mọi người đều liên lạc qua WeChat, ít người gọi điện lắm, sao thế?”

Lê Tư liếʍ môi, quyết định nói ra sự thật: “Tớ tông vào xe của Vân Dĩnh, hôm đó để lại số điện thoại… của cậu cho anh ta.”

Tang Miên Miên thấy phía trước có xe rời khỏi chỗ đậu, cô lái vô lăng một cách điệu nghệ, đỗ xe vào một cách vững vàng.

“Cậu để lại số của tớ?”

“Ừ, ban đầu tớ định tối team building xong về nói với cậu, ai ngờ lại xảy ra một đống chuyện rắc rối.”

Tang Miên Miên giơ tay ngăn cô nói tiếp, lông cậu nhíu thành một đường: “Cậu vừa nói điện thoại lạ đúng không?”

Lê Tư gật đầu.

Tang Miên Miên cúi đầu không ngừng lật tìm trong lịch sử cuộc gọi của điện thoại, ngón cái lướt nhanh trên màn hình, cuối cùng dừng lại ở một dãy số chưa kịp lưu.

“Hôm qua số này gọi đến hỏi tớ có phải cô Lê không. Tớ nghĩ là điện thoại lừa đảo nên không nghe.”

Lê Tư cầm lấy điện thoại xem lịch sử cuộc gọi, là cuộc gọi lúc hơn sáu giờ tối qua, đúng vào thời điểm cô và Vân Dĩnh giải quyết chuyện va quẹt xe. Dường như không cần phải suy xét, số điện thoại trước mắt rõ ràng có liên quan mật thiết đến Vân Dĩnh.

---

Tô Châu, công ty chi nhánh Vân Thị.

Lúc này, văn phòng tổng giám đốc yên tĩnh lạ thường, ngoài tiếng gõ bàn phím thỉnh thoảng vang lên thì không còn gì khác.

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt ngang công việc của Vân Dĩnh, anh xoa xoa đôi mắt mỏi mệt: “Vào đi.”

Thư ký Lâm Nghiễn hiếm khi vào tay không, vẻ mặt có chút ngượng nghịu: “Vân tổng, cô Lê vừa gọi điện cho tôi.”

Vân Dĩnh ngẩng đầu khỏi máy tính: “Nói gì?”

Lâm Nghiễn chỉnh lại cà vạt, trịnh trọng truyền đạt lại nội dung cuộc gọi: “Tôi tin bộ phận quan hệ công chúng của quý công ty nhất định sẽ giải quyết được tin đồn vô căn cứ này, dù sao danh tiếng của Vân tổng rất quan trọng. Nếu cần tôi giúp làm rõ điều gì, cứ liên hệ với tôi.”

Lâm Nghiễn nói xong, lén nhìn người trên ghế tổng giám đốc. Vẻ mặt anh bình thường, thậm chí… khẽ mỉm cười? Nhưng ý nghĩ đáng sợ này nhanh chóng bị rút khỏi đầu anh ta, đùa gì chứ, từ khi đi theo Vân tổng anh ta chưa thấy anh cười bao giờ, vừa nãy chắc chắn là anh ta nhìn nhầm rồi, có lẽ tối qua thức khuya xem tài liệu nên bị ảo giác.

“Cô ấy muốn giúp đỡ à?”

“Cô Lê nói như vậy trong điện thoại.”

Vân Dĩnh gập máy tính xách tay lại, đứng dậy từ từ đi đến cửa sổ: “Bộ phận quan hệ công chúng nói sao?”

“Bộ phận quan hệ công chúng nói vì liên quan đến danh tiếng của Vân tổng, họ đã tổ chức cuộc họp khẩn cấp và đã có phương án giải quyết, đang chuẩn bị thực hiện.”

“Tạm dừng.” Vân Dĩnh khoanh tay đứng dựa vào cửa sổ sát đất: "Không vội.”

Với tư cách là thư ký, Lâm Nghiễn cần phải nói ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề: “Vân tổng, trước đây đánh giá của mọi người về anh rất cao. Nếu vì chuyện này mà danh tiếng của anh bị tổn hại, uy tín của Vân Thị cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Vân Dĩnh đưa tay nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: “Về Nam thị.”

Lâm Nghiễn ngạc nhiên: “Bây giờ ạ?”

“Có vấn đề gì sao?”

“Vậy bên cô Lê thì sao?”

Vân Dĩnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng. Nhớ lại những lời cô nói ở khách sạn sáng nay, trái tim vốn ổn định khẽ nổi lên sóng gió.

“Tôi chưa bao giờ thích màu trắng.”

Người từng lẽo đẽo theo sau anh, suốt ngày la hét rằng thích anh, hóa ra toàn là lừa dối từ đầu đến cuối.

Lê Tư, tôi chờ em giải quyết chuyện này.

Lâm Nghiễn nhất thời không đoán được ý của ông chủ mình, cẩn thận dò hỏi: “Vân tổng?”

Vân Dĩnh đột ngột quay người, khi đi ngang qua Lâm Nghiễn thì chạm nhẹ vào vai anh ta: “Không biết.”

Lâm Nghiễn ngây người ra. Không biết? Là không biết phải làm sao hay chỉ cô Lê? Sao lại đánh đố thế này, làm thư ký của ông chủ không chỉ cần thập bát ban võ nghệ mà còn phải học cách đoán ý nữa sao?



Tác giả có lời muốn nói:

Tôi sẽ ngừng cập nhật một ngày để chuẩn bị chương siêu dài. Chương siêu dài là một cảnh nổi tiếng khác trong văn án, hãy xem Lê Tư giải quyết tin đồn và cô ấy làm trật lất kế hoạch của Vân tổng thế nào nhé!!

-còn tiếp-