Chương 10: Tỉnh rượu

Tôi từ chối đề nghị của em.



Đã đến phòng, Vân Dĩnh cũng không muốn hạn chế cô nữa, buông tay để mặc cô ngủ trên giường. Thấy miệng cô vẫn lẩm bẩm kêu nóng, anh xắn tay áo lên khuỷu tay rồi quay người đi về phía phòng tắm.

Bên trong khách sạn khó có thể có chậu, Vân Dĩnh nhìn quanh một lượt, rút chiếc khăn treo tường xuống, xả nước đầy bồn rửa tay và ngâm khăn vào làm ướt. Đợi một lát, anh vắt khô nước rồi quay lại phòng ngủ.

Người trên giường đã đổi tư thế, úp mặt lên chiếc chăn mềm mại, má trắng trẻo ửng lên những vệt hồng, đôi môi căng mọng như nụ hoa sắp nở, áo sơ mi bị kéo lên theo cánh tay co lại để lộ làn da trắng không tì vết ở bên eo.

Cảnh tượng đập vào mắt Vân Dĩnh khi anh bước đến chính là như vậy, giống như đang thử thách sự tự chủ của anh. Anh đứng lại ở khoảng cách chưa đầy ba bước so với giường, chiếc khăn được làm ướt bằng nước lạnh dần ấm lên trong lòng bàn tay.

“Nóng…”

Vân Dĩnh đột nhiên tỉnh táo, khuôn mặt vô cảm lần đầu tiên xuất hiện sự bối rối và hối hận.

Anh quay lại phòng tắm, ném chiếc khăn vừa rồi vào bồn rửa tay, nước lạnh táp mạnh vào mu bàn tay làm tan đi sự nóng bừng đột ngột. Anh ngẩng đầu nhìn vào chiếc gương lớn trước mặt, khuôn mặt hờ hững lại in vào mắt.

Tiếng nước chảy róc rách, Vân Dĩnh cúi đầu nhìn chiếc khăn bị nước nhấn chìm trong bồn rửa, nó lăn lộn qua lại do tác dụng của lực. Mỗi khi phồng lên một chút lại nhanh chóng bị cột nước dập trở lại vị trí cũ, lặp đi lặp lại cho đến khi anh khóa vòi nước.

Vân Dĩnh từ từ nâng hai tay chống lên mép bồn rửa tay, nhìn mặt nước dần trở nên tĩnh lặng, trong l*иg ngực như có một ngọn lửa tà ác thúc đẩy anh không kìm được nắm tay đấm mạnh xuống nước, làm bắn tung tóe một mảng nước.

Sáu năm không gặp.

Ha.

Sáu năm…

Vân Dĩnh kìm nén mọi cảm xúc, vắt khô khăn bước vào phòng. Thấy người trên giường vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, anh tiến lên, động tác không mấy nhẹ nhàng kéo cô dậy, chiếc khăn ướt lạnh không ngừng chà xát lên mặt cô, làm da cô bị đỏ lên.

“Đau…” Cô rên nhẹ một tiếng, lông mày khẽ nhíu lại.

Vân Dĩnh vô tình làm chậm động tác, nhìn thấy lông mày cô giãn ra, quai hàm đang căng thẳng dần dịu đi.

Có lẽ chiếc khăn ẩm ướt khiến Lê Tư dễ chịu hơn nhiều, đôi mắt nhắm nghiền từ từ mở ra, má đỏ ửng đối diện với người trước mặt.

Cô từ từ giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh: “Chị có tiền.”

“?”

Vân Dĩnh còn chưa hiểu ý cô nói, bàn tay mềm mại đã vòng lên sau gáy anh, dùng sức kéo mạnh xuống. Cô cười đắc ý, khóe mắt cong lên một đường, như một con mèo trộm cá thành công.

Khoảnh khắc đôi môi quấn lấy nhau, tất cả chuyện cũ bỗng ùa vào tâm trí.

Anh nhớ cô từng cổ vũ cho anh trên sân vận động.

Anh nhớ cô từng nắm cổ áo người khác đòi lại công bằng cho anh.

Và cũng nhớ cô nhảy lên lưng anh không chút e dè, lớn tiếng gọi anh là người thầm mến cô.

Ký ức từng chút từng chút được gợi lại, đôi môi mỏng đang mím chặt của Vân Dĩnh cuối cùng cũng khẽ mở, chiếc khăn trong tay bị anh ném xuống thảm. từ bị động chuyển sang chủ động, khóa chặt sau gáy cô, buộc cô phải ngẩng cằm, chấp nhận sự tấn công mãnh liệt hơn của anh.

Nụ cười cong lên của Lê Tư đột nhiên biến mất, hơi thở trở nên mong manh hơn, cô dùng sức đấm vào lưng anh: “Ưm…”

Vân Dĩnh cảm nhận được sự giãy giụa của người trong lòng, cắn nhẹ vào môi cô rồi bật cười, thả lỏng tay. Anh nhìn chằm chằm đôi môi mềm mại, căng mọng trước mắt là kiệt tác của mình, hài lòng nghiêng người kề sát tai cô thì thầm: “Đừng cố quyến rũ tôi.”

Biết rằng khi tỉnh rượu cô sẽ không nhớ những lời anh nói, nhưng tính hiếu thắng trong xương cốt người đàn ông định sẵn anh sẽ không để mình bị lép vế.

Lê Tư mơ màng nhìn anh, trả lời không ăn khớp với câu hỏi: “Sao anh lại hôn tôi?”

Anh cười nhạt: “Là em chủ động.”

Cô nhíu mày: “Anh có thể từ chối mà.”

Vân Dĩnh khịt mũi: “Tôi từ chối.”

Lê Tư lắc đầu: “Không phải từ chối như thế…”

Anh nắm lấy cánh tay đang vung loạn của cô: “Tôi từ chối “từ chối”.”

Đầu óc Lê Tư hỗn loạn, dường như có rất nhiều âm thanh vang lên bên tai, cô bực bội xoa tóc, lăn từ trong vòng tay anh sang một bên và ngủ thϊếp đi yên bình.

Vân Dĩnh nhìn bóng lưng được cuộn tròn như bánh tét trong chăn, cười lặng lẽ. Vật lộn lâu như vậy, chắc sẽ không tỉnh lại nữa.

Anh tùy tay nhặt chiếc khăn trên thảm lên, bước ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Vừa bước được một bước, anh lại quay lại, mở cửa phòng đang đóng kín ra, để lại một khe hẹp.

“Vân tổng.”

Vân Dĩnh cởi cúc áo sơ mi ở cổ bằng một tay, đứng trước cửa sổ sát đất nhìn cảnh đường phố tấp nập xe cộ bên dưới, đang gọi điện thoại.

“Gần đây chú ý đến phía truyền thông.”

“Là về việc xây dựng hình ảnh cho công ty con ạ?”

Anh ngẩng cằm, im lặng vài giây: “Không phải, là về chuyện riêng của tôi.”

---

Trời dần sáng, ánh sáng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, đậu trên mặt người đang ngủ trên giường.

Lê Tư cảm nhận được hơi ấm xung quanh, tỉnh dậy trong cơn khát khô cổ. Cô từ từ mở mắt, vì ánh sáng chói mắt nên vùi mặt vào chăn một lúc mới lề mề đứng dậy. Cảm giác đầu nặng chân nhẹ khiến cô suýt không đứng vững ngay khi chân chạm đất, lại ngã ngồi xuống giường.

Lê Tư xoa thái dương đau nhức, cơn cáu kỉnh buổi sáng lúc này vô cùng rõ ràng, lông mày nhíu chặt kể từ khi mở mắt vẫn chưa giãn ra. Sự bối rối tràn ngập trong đầu khi cô nhìn cảnh vật xung quanh. Cố gắng nhớ lại thì cơn đau đầu cũng kéo đến khiến cô không khỏi bực bội.

Cô từ từ đứng dậy, giữ thăng bằng rồi chậm rãi đi về phía phòng tắm. Người trong gương đầu tóc bù xù, lớp trang điểm nhẹ trên mặt hình như đã bị trôi đi. Khóe môi cũng không biết bị rách từ lúc nào, cử động một chút cũng thấy đau. May mắn là quần áo trên người vẫn như hôm qua, toàn thân ngoài đầu và miệng đau thì không có gì khó chịu khác.

Lê Tư mở vòi nước bắt đầu vệ sinh cá nhân đơn giản, khóe môi vô tình chạm vào kem đánh răng, cơn đau vừa dịu lại tái phát. Thật kỳ lạ, toàn thân không hề va chạm gì mà miệng lại bị rách, chẳng lẽ cô đã cắn người sao?

Vệ sinh xong trong lúc mơ màng, mái tóc dài rối bù trông như một người phụ nữ điên vừa đánh nhau, không thể nhìn thẳng được.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, người đang dựa vào cửa phòng khiến cô đứng hình như bị sét đánh. Bộ não đau nhức lúc này quay cuồng nhanh chóng.

“Sao anh lại ở đây!”

Vân Dĩnh khoanh tay dựa vào cửa, thờ ơ liếc nhìn bộ quần áo mới đặt trên giường: “Lát nữa thay vào.”

Lê Tư không quan tâm đến quần áo mới gì, trong đầu cô tràn ngập câu hỏi “Sao Vân Dĩnh lại ở đây”, "Tối qua đã xảy ra chuyện gì”, "Chẳng lẽ họ đã làm chuyện không thể miêu tả”.

Trong khoảnh khắc, vô số câu hỏi lướt nhanh qua đầu cô, cô thậm chí không biết nên hỏi câu nào trước để giải đáp sự ngỡ ngàng lúc này.

“Em uống say.” Anh không trả lời thẳng câu hỏi vừa rồi, chỉ liếc nhìn cô rồi quay người rời đi.

Lê Tư ném chiếc khăn trong tay xuống, nhanh chóng đuổi theo chặn anh lại: “Anh đợi đã! Gì mà tôi uống say? Vậy sao anh lại ở đây?”

Vân Dĩnh dừng bước, lãnh đạm nhìn cô: “Em muốn nghe câu trả lời nào?”

“…” Lê Tư định phản bác.

Anh đột nhiên bước chân dài lại gần cô: “Em nghĩ tôi mưu đồ bất chính với em?”

Gần hơn một bước: “Hay em nghĩ tôi không nên đưa em đến khách sạn?”

Lại gần hơn một bước nữa: “Hay là tối qua chúng ta đã xảy ra chuyện mà người lớn nên xảy ra?”

Lê Tư bị hỏi vặn đến mức cứng họng, bắp chân va vào mép ghế sofa khiến khí thế giảm đi một nửa, cô ngồi phịch xuống, như thể bị đối phương ép buộc, chỉ có thể liên tục tháo lui.

Vân Dĩnh chỉnh lại cà vạt và bộ vest, khôi phục lại ánh mắt cao ngạo ban đầu: “Lê Tư, sáu năm rồi.”

Đây là lần đầu tiên sau khi tái ngộ anh nhắc đến quá khứ.

Trái tim Lê Tư đột nhiên nhói đau. Phải, sáu năm rồi. Anh không cần cố ý nhắc nhở, vì cô rõ hơn ai hết. Cô gắng gượng đứng dậy đối diện với anh, nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn vô cảm như xưa của anh.

“Trò chơi người lớn thì quan tâm nhiều làm gì? Tối qua không phải anh thì cũng là người khác thôi.”

Cô cười mỉa: "Chỉ là nếu là anh, tôi thà là người khác.”

Câu nói này xem như đã xóa sạch mọi chuyện giữa hai người trước đây.

Vân Dĩnh không buồn không vui lặng lẽ nhìn cô: “Nói xong chưa?”

Lê Tư bước qua anh, quay lại phòng lấy quần áo trên giường ném xuống trước mặt anh: “Quần áo của anh tôi không dám nhận.”

Cô lướt qua anh, khi tay nắm lấy tay nắm cửa thì im lặng quay đầu nhìn anh: “Tôi chưa bao giờ thích màu trắng.”

Cửa phòng từ từ tự động đóng lại.

Vân Dĩnh đứng tại chỗ, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt rồi lại siết chặt hơn. Mọi lời nói đều không bằng câu cuối cùng giáng một đòn mạnh vào anh.

“Tôi chưa bao giờ thích màu trắng.”

Cũng chưa bao giờ thích anh.

Câu nói ngắn gọn của cô đã kết liễu tất cả sáu năm.

Tại sao người luôn phóng túng, không chút lo lắng, tùy tiện lại luôn là cô? Sáu năm trước lặng lẽ rời đi, anh tìm khắp các nơi cô từng đến, thậm chí chạy đến nơi cô từng ở, ngoài căn nhà trống rỗng ra không còn gì khác.

Đến giờ anh vẫn nhớ lời người hàng xóm đã nói với anh: “Chàng trai, họ đã chuyển đi hai ngày trước rồi, cậu không biết sao?”

Cậu không biết sao?

Ha, nếu anh biết thì đã không xuất hiện ở đây như một kẻ ngốc, đập cửa căn nhà đã khóa chặt hết lần này đến lần khác.

Vân Dĩnh ngồi xổm xuống nhặt chiếc áo bị ném trên sàn, màu trắng chói mắt, dứt khoát ném vào thùng rác bên cạnh, rồi gửi một tin nhắn cho thư ký.

Lê Tư mất hồn bước ra khỏi khách sạn, gió thổi mái tóc dài lướt qua mặt làm tầm nhìn cô thoáng mờ đi. Cô không để ý dưới chân còn một bậc thang, bước hụt chân ngã nhào xuống, khuỷu tay lập tức bị trầy xước chảy máu, mắt cá chân đau đến mức không thể cử động.

Có người đi qua, tốt bụng tiến lên hỏi xem có cần giúp đỡ không.

Lê Tư cắn răng: “Anh có thể đỡ tôi dậy được không?”

Người đàn ông gật đầu tiến lên, đưa tay luồn qua hai cánh tay cô đỡ cô đứng lên: “Có nghiêm trọng không?”

“Cảm ơn, không sao đâu.” Lê Tư khẽ cử động mắt cá chân, may mà bậc thang không cao, chỉ bị trẹo một chút, hơi đau thôi, không bị thương gân cốt, nghỉ một lát chắc sẽ đi được.

Người đàn ông chỉ vào khuỷu tay bị trầy da của cô, lấy ra băng cá nhân và bông tẩm cồn sát trùng dùng một lần từ trong túi: “Cô sát trùng trước đi, dùng tạm, nếu không ổn thì nhớ đến bệnh viện.”

Lê Tư đột nhiên cay xè mũi, sự quan tâm của người lạ khiến cô cảm thấy ấm áp vào lúc này: “Cảm ơn anh.”

Người đàn ông cười xua tay: “Chuyện nhỏ thôi, tôi còn phải bắt tàu điện ngầm, tôi đi trước đây.”

Lê Tư nhìn theo bóng người đàn ông rời đi, từ từ di chuyển đến bồn hoa ngồi xuống, xé bông tẩm cồn nhẹ nhàng lau lên vết thương. Chạm vào chỗ trầy da đau nhói khiến cô phải dừng lại nhiều lần, làm mất khá nhiều thời gian, cuối cùng cũng dán được băng cá nhân lên.

Sau khi giải quyết xong mọi thứ, Lê Tư thở phào nhẹ nhõm, mái tóc dài buông xuống chạm vào cánh tay, cảm giác ngứa ngáy nhẹ.

Cô dùng tay không bị thương nhấc một lọn tóc dài lên tự nhủ: “Cũng nên kết thúc rồi.”



-còn tiếp-