Để chị hôn một cái.
–
Người trong lòng đau điếng "Sít" một tiếng, rất nhẹ, nhưng đủ để gây chú ý cho anh, bàn tay đang đặt ở khóe môi cô từ từ thu về.
Lê Tư tỉnh dậy như vừa thoát khỏi cơn say, đôi mắt trong veo lúc này mơ màng vì men rượu, chút ý thức còn sót lại khiến cô dùng sức đẩy người đàn ông bên cạnh ra.
“Làm gì? Đã bảo là không có hứng thú với cậu rồi… vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?”
Vân Dĩnh nhìn dáng vẻ loạng choạng của cô, vầng trán đang giãn ra lại nhíu lại, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô.
Lê Tư giơ ngón trỏ xoa thái dương suy nghĩ, rồi giật mình chỉ vào anh: “Cậu với Vân Dĩnh trông giống nhau ghê!”
Anh khẽ thở dài, đưa tay định đỡ cô.
Lê Tư hất tay đang cản trở ra, vòng hai tay thành hình tròn đặt trước mắt, nheo mắt nhìn người đàn ông đối diện qua khe hở của vòng tròn, nghiêm túc nói ra sự thật trong lòng:
“Giống anh ta, vừa già vừa xấu! Hì hì!”
“…”
Vân Dĩnh đưa tay xoa nhẹ đuôi lông mày phải, một động tác vô ý anh thường làm khi bất lực. Anh lại kéo cơ thể đang lắc lư trước mặt vào lòng, đôi môi mỏng khẽ động, gần như nghiến răng cảnh cáo: “Vừa già vừa xấu mà em vẫn nhớ à? Khẩu vị cũng nặng thật.”
Lê Tư bĩu môi kêu ca: “Ai nhớ chứ! Ai nói với anh là tôi nhớ!” Cô nhéo má mình: "Nhìn xem, với nhan sắc này của tôi mà lại thích cái người vừa già vừa xấu à? Hôm nay tôi…”
Lời cô vừa định nói ra chợt dừng lại, cô móc móc ngón tay với Vân Dĩnh, thì thầm: “Hôm nay tôi đến đây không phải để uống rượu… mà là để tìm đầu bảng của quán này… Ợ!”
“…”
Lê Tư ợ một tiếng thấy dạ dày dễ chịu hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cố gắng lắc đầu nhưng chỉ nhìn rõ cái cằm góc cạnh của anh. Cô nhân tiện sờ lên đó, cảm giác mềm mại, da dẻ thật quá tốt.
“Anh chính là đầu bảng của quán này đúng không?” Cô mặt mày rạng rỡ, không cho đối phương cơ hội trả lời, chốt hạ luôn: "Chắc chắn là đầu bảng, để chị hôn một cái.”
Vân Dĩnh ngẩng cằm tránh nụ hôn của cô, thấy ánh mắt hóng chuyện của đám bạn, anh cụp mắt, thừa cơ kéo cô ghì xuống chiếc sofa gần đó dưới sự theo dõi của mọi người. Những cây cảnh giả cao lớn xung quanh trở thành bức bình phong bảo vệ tốt nhất.
Dưới ánh đèn mờ ảo, hơi thở của cả hai nóng bỏng, rạo rực, thậm chí mùi hương trên cơ thể đối phương cũng có thể ngửi thấy rõ ràng.
Vân Dĩnh nhìn chằm chằm người phụ nữ say xỉn rõ ràng dưới thân, biết cô lúc này hoàn toàn không biết mình đang nói gì, thậm chí không rõ người trước mặt là ai.
Anh ung dung nhìn cô, đốt ngón tay nhẹ nhàng lướt trên gò má trắng trẻo, mềm mại của cô, không chút cản trở đi đến xương quai xanh rõ nét. Sự lạnh lùng trong đáy mắt anh rút đi, thay vào đó là chút trêu chọc: “Tôi không hề rẻ đâu, nghĩ kỹ chưa?”
“Ợ… Tôi có tiền, có nhà, có xe, gọi tắt là bạch phú mỹ… Tôi còn sợ anh quá rẻ làm mất giá tôi cơ.”
Vân Dĩnh nghe cô nói những lời ngày càng lạc điệu, dứt khoát chấm dứt chủ đề này: “Đưa em về.”
Lê Tư nhíu mày: “Mấy anh đầu bảng bây giờ còn biết nhà khách ở đâu à?”
“…”
Vân Dĩnh đứng dậy chỉnh lại chiếc sơ mi trắng hơi nhăn. Người trên sofa nói xong thì nghiêng đầu ngủ gục. Mùi rượu Rum vương vấn quanh anh. Loại rượu này có hậu vị mạnh, người không có tửu lượng uống nhiều, ngoài việc nói lảm nhảm thì còn bất tỉnh nhân sự. Rõ ràng, người phụ nữ trước mặt anh đã mắc cả hai.
Vân Dĩnh cúi người ôm cô lên. Thực ra cô không thấp, nhưng ôm trong lòng lại không nặng, thậm chí anh có thể vòng một tay qua eo cô.
Anh nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang say ngủ của cô, khuôn mặt tươi sáng, tràn đầy sức sống trong ký ức dần dần trùng khớp với người trong vòng tay.
Ngày trước, khuôn mặt bầu bĩnh khiến cô trông tinh nghịch đáng yêu, ngay cả khi tức giận cũng không khiến người ta ghét được. Lúc đó, vóc dáng cô vừa vặn, một vẻ đẹp khỏe khoắn. Còn bây giờ, cô đã nhẹ đi rất nhiều, khoảnh khắc anh nâng hai tay lên, thậm chí không cần dùng quá nhiều sức đã dễ dàng ôm cô.
Tiểu Mỹ là người đầu tiên phát hiện Lê Tư bị ôm đi, cô khẽ vỗ vai Tùng Tùng bên cạnh: “Sao chị Lê bị người ta ôm đi rồi? Chúng ta mau đi xem.”
Tùng Tùng kéo Tiểu Giả một cái: “Chị Lê gặp chuyện rồi, chúng ta mau đi xem.”
Tiểu Giả còn chưa kịp nếm vị ly nước vừa đưa lên miệng đã bị kéo tay đi thẳng.
Ba người đi được nửa đường thì bị chặn lại.
Tần Tuấn Hạo không biết xoay xở đâu ra một cây gậy dài chắn ngang trước mặt ba người, vẻ mặt bất cần đời: “Các người đi đâu?”
Tiểu Mỹ định giải thích, Tùng Tùng kịp thời kéo cô lại, điềm tĩnh mở lời: “Bạn chúng tôi say rồi, chúng tôi đi xem sao.”
Tiểu Giả nhìn chằm chằm Thẩm Diệu nhất thời mê mẩn, người đàn ông trước mặt hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của anh.
Tùng Tùng đưa tay nhéo anh một cái: “Tỉnh hồn lại.”
Tiểu Giả ho khan hai tiếng, gật đầu giải thích: “Đúng, người kia đưa bạn tôi đi rồi, chúng tôi không được phép đi xem à?”
“…”
Tùng Tùng và Tiểu Mỹ liếc nhìn anh ta. Gặp phải đồng đội heo, người khổ sở chỉ có mình. Họ vừa mới nói là bạn bè say đi ra ngoài xem, quay sang lại có người nói là bạn bị đưa đi. Chỉ cần không mù cũng nhìn ra mấy người trước mặt này và người đàn ông đưa Lê Tư đi là quen biết nhau, nói thẳng ra như vậy thì người ta còn cho qua không?
Chu Ngạn và Thẩm Diệu nhìn nhau, cười giải thích: “Thì ra là vậy, bạn của các bạn quen bạn của chúng tôi, cô ấy say rồi, bạn của chúng tôi đưa cô ấy ra ngoài giải rượu.”
Tiểu Mỹ hơi lo lắng: “Nam nữ cô đơn ở bên nhau thì không ổn đâu. Chúng tôi đều là người cùng công ty, hôm nay đến đây team building, nếu thiếu người thì về sau khó mà giải thích với công ty. Vì vậy, phiền anh báo cho bạn anh biết, người để chúng tôi chăm sóc là được.”
Trình Diệp đặt ly rượu xuống, rẽ đám đông đứng giữa hai bên.
Anh vừa lộ diện, ba người Nam Nhứ đều ngẩn ra, đồng thanh gọi một tiếng: “Trình tổng.”
Trình Diệp gật đầu đáp lại họ, ngón tay thon dài tùy ý chỉ vào cửa chính: “Họ là bạn học cũ, người kia là bạn tôi, yên tâm.”
Tổng giám đốc Lợi Thịnh đã ra mặt đảm bảo, ba người Nam Nhứ cũng không tiện đào sâu thêm.
Tiểu Mỹ còn do dự, quay người đi rồi lại quay lại: “Làm phiền bạn của Trình tổng rồi.”
Ba người rời đi, Tần Tuấn Hạo không nhịn được trêu chọc: “Anh Dĩnh không phải bảo hoàn lương à? Thế này cũng coi là hoàn lương hả?”
Thẩm Diệu cười khẽ nhướng mày với cậu ta: “Hay là cậu ra ngoài hỏi thử xem?”
“Thôi đi, bây giờ tôi ra đó chẳng khác nào bóng đèn, lỡ làm hỏng chuyện tốt của anh Dĩnh, e rằng ngày mai anh ấy sẽ xách dao đến nhà tôi mất.”
Trình Diệp vỗ vai cậu ta, nghiêm túc nói: “Đánh cậu cần cậu ta tự tay ra tay sao?”
Chu Ngạn bên cạnh bồi thêm: “Nói cũng phải, chỉ cần mấy tên vệ sĩ bên cạnh cậu ta, mỗi người tặng cậu một cú đấm cũng đủ để cậu nếm mùi rồi.”
---
Vân Dĩnh ôm người đi ra cửa chính Bar Lăng Điểm. Do trời vừa mưa nên nhiệt độ ban đêm đã giảm đi nhiều. Gió lạnh thổi qua người, cô rúc vào lòng anh, tìm kiếm một bến đỗ ấm áp.
Vân Dĩnh ôm chặt người trong lòng, cúi mắt nhìn khuôn mặt đang ngủ yên của cô, ánh mắt chợt thấy bất thường, ngẩng lên thì chỉ thấy một bóng người đang chạy nhanh biến mất ở góc cua.
Anh thu hồi ánh mắt, ôm người trong lòng đi về phía bãi đậu xe, khóe miệng nở một nụ cười như có như không, khó đoán.
Tài xế luôn ở gần đó, nhận được điện thoại liền khởi động xe rời khỏi bãi đậu xe.
“Vân tổng.” Tài xế chạy vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ, đưa tay định đỡ anh giúp đặt người phụ nữ trong lòng anh ngồi yên ở ghế phụ.
Vân Dĩnh ôm người trong lòng nghiêng người tránh bàn tay tài xế đưa tới, trầm giọng nói: “Mở cửa sau.”
Tài xế làm theo.
Vân Dĩnh cúi người, động tác cực nhẹ nhàng đặt cô vào ghế sau, đỡ đầu cô từ từ tựa vào gối đầu, xác nhận xong thì nhẹ nhàng đóng cửa xe.
“Vân tổng, lát nữa đưa anh đi đâu?”
Vân Dĩnh đang định nói nơi ở thường ngày trong đầu chợt lóe lên bóng đen vừa rồi: “Đến khách sạn.”
Trên đường đi, Lê Tư ngủ rất say, không hề quậy phá như những người say rượu khác, điều này nằm ngoài dự đoán của Vân Dĩnh.
Chiếc xe dừng trước cửa một khách sạn cao cấp. Những chiếc xe qua lại đều đắt tiền, khách sạn mà người giàu thường lui tới có độ bảo mật tốt hơn, an ninh và quyền riêng tư cũng được thực hiện gần như hoàn hảo.
Tài xế xuống xe mở cửa: “Vân tổng, để tôi giúp nhé?”
“Không cần, cậu về đi, sáng mai không cần đến đón tôi.”
“Vâng, Vân tổng, tôi đi trước đây.”
Vân Dĩnh nhấc người trong lòng lên, cô vẫn đang ngủ say, động tác nhỏ cũng không làm cô tỉnh, quả đúng là say rượu ngủ li bì.
Bảo vệ đứng ở cửa chính thấy anh bế một người phụ nữ bước vào, sửng sốt: “Thưa anh, có cần giúp gì không?”
“Không cần.” Anh đi thẳng vào sảnh.
Lễ tân đã nở nụ cười đứng dậy: “Xin chào, tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
“Phòng Tổng thống, trả phòng ngày mai.”
“Vâng, xin quý khách vui lòng xuất trình chứng minh thư.”
Vân Dĩnh nhìn đôi tay không thể cử động, lần đầu tiên có cảm giác bị làm khó.
Lễ tân dường như nhận ra sự khó khăn của anh, mỉm cười nói: “Thưa anh, có cần tôi giúp anh lấy chứng minh thư không?”
Vân Dĩnh liếc nhìn người bảo vệ đang đứng cách đó không xa: “Đợi chút.”
Trong ánh mắt nghi hoặc của lễ tân, anh bảo bảo vệ lấy điện thoại và chứng minh thư trong áo ra, rồi quay lại.
Lễ tân vô tình hỏi: “Thưa anh, anh có thể đặt bạn gái anh nghỉ ngơi trên sofa sảnh chờ một lát cũng được.”
Vân Dĩnh ngước mắt nhìn cô ấy, hoàn toàn không để ý đối phương là lễ tân khách sạn, nói thẳng: “Tôi bị ám ảnh sạch sẽ.”
Ý anh là, chiếc sofa thường xuyên có người ra vào này, anh không có ý định chạm vào.
Lễ tân dường như cũng hiểu sự khó khăn của người mắc chứng sợ bẩn, lịch sự nhận lấy chứng minh thư để đăng ký. Sau một loạt thao tác thuần thục, cô ấy mỉm cười: “Xong rồi, thưa anh.”
Vân Dĩnh nhận lấy thẻ phòng, ôm người đi thẳng đến thang máy.
Những người cùng chờ thang máy xung quanh đều nhìn anh và người phụ nữ trong lòng anh, có nghi ngờ, có khinh bỉ, còn có chút cười mờ ám.
Anh đón nhận tất cả, không bị ảnh hưởng bởi xung quanh, bước chân dài vào thang máy.
Lê Tư có dấu hiệu tỉnh rượu, rúc vào lòng anh bắt đầu không ngoan ngoãn nữa, đôi môi đỏ mọng thốt ra vài lời khiêu gợi, khó hiểu, khiến người ta tưởng tượng.
“Nóng…”
“Tôi khát quá…”
“Anh đừng sờ tôi…”
Mấy người còn lại trong thang máy nhìn nhau. Các quý cô cúi đầu giả vờ không nghe thấy, các quý ông thì nhìn nhau bằng ánh mắt “anh hiểu, tôi hiểu” lướt qua Vân Dĩnh và người trong lòng anh.
May mắn thay, tầng Vân Dĩnh ở khá cao, mọi người lần lượt rời khỏi thang máy. Sự bình tĩnh mà anh cố kìm nén cũng được thả lỏng một chút, anh cúi mắt nhìn người phụ nữ lại ngủ say trong lòng, thái dương giật liên hồi.
Cô thì được thảnh thơi, còn lời đàm tiếu thì một mình anh phải gánh.
Cửa thang máy từ từ mở ra, Vân Dĩnh tìm thấy phòng, quẹt thẻ nhanh chóng bước vào, người trong lòng đột nhiên bồn chồn, vùng vẫy muốn xuống.
Tác giả có lời muốn nói:
[Thời hạn rung động] hoặc [Hôn trộm]. [Thời hạn rung động] rất có thể là câu chuyện về nam chính miệng độc, lạnh lùng và nữ chính ngốc nghếch, còn nam chính trong [Hôn trộm] thì có vẻ hỗn xược hơn, giai đoạn đầu tàn nhẫn, giai đoạn sau ngoan ngoãn, nữ chính thì đấu trí đấu dũng. Mọi người có thể lưu trữ trước, sau này chúng ta sẽ quyết định mở cuốn nào dựa trên số lượng lưu trữ.
-còn tiếp-