Chương 1.2: Xin lỗi, cho qua

HS là một cửa hàng chuyên bán lễ phục, đồng thời kiêm cả tạo kiểu tóc và chăm sóc da.

Đúng như lời chào mời của cửa hàng: nếu có một việc phải làm, thì đó là phải yêu thương bản thân mình trước.

Lê Tư cảm thấy câu này rất hợp lý và thấu hiểu phụ nữ, một câu ngắn gọn nhưng nói rất uyển chuyển và xúc động.

Vì vậy, cô đã đến.

Đến để tiêu tiền.

Hai mươi phút sau, taxi từ từ dừng lại bên đường. Vị trí của cửa hàng HS nằm ngay ngã tư thành phố, việc bắt taxi, đỗ xe đều rất thuận tiện.

Lê Tư vừa bước vào cửa, cô gái ở quầy lễ tân nhanh chóng tiến đến, nụ cười trên khuôn mặt hoàn hảo không chê vào đâu được.

"Xin chào, quý khách có đặt lịch trước không ạ?"

Đến đây là do ngẫu hứng, Lê Tư khẽ lắc đầu.

"Không biết tôi nên xưng hô với quý khách thế nào ạ?"

"Tôi họ Lê, tháng trước có làm thẻ ở đây."

"Lê tiểu thư, hôm nay cô có nhu cầu gì ạ? Cô có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ sắp xếp cho cô sớm nhất."

Lê Tư nhìn qua vai cô gái thấy khu vực tiếp khách phía sau không còn chỗ trống. Cô thực sự không ngờ cái giá của việc đến bất chợt lại là sự ngại ngùng vì không thể xếp hàng.

"Tôi muốn làm chăm sóc da mặt, phải chờ khoảng bao lâu?"

"Hôm nay là thứ Sáu, cửa hàng khá đông, mời cô vào trong trước, tôi sẽ đi kiểm tra xem cô cần chờ bao lâu."

Lê Tư đi theo cô gái, được sắp xếp ngồi đợi trên một chiếc ghế sofa đơn, bên cạnh có một chiếc bàn tròn nhỏ mặt kính, trên bàn đặt vài cuốn tạp chí để khách lật xem khi chờ đợi.

"Lê tiểu thư có yêu cầu gì về đồ uống không ạ? Tôi sẽ cho người mang đến ngay."

"Không cần đâu, cảm ơn."

"Vâng, cô vui lòng chờ một lát, tôi sẽ quay lại ngay."

Nhân viên vừa đi, Lê Tư bắt đầu quan sát cách trang trí của cửa hàng.

Phong cách tổng thể chủ yếu là tông màu ấm, sử dụng nhiều gỗ tự nhiên. Trên cả con phố, cửa hàng này quả thực độc đáo, dễ dàng thu hút ánh nhìn của người qua đường.

"Lê tiểu thư đã chờ lâu rồi ạ, vừa hay có một phòng chăm sóc da mặt trống, nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp, chỉ cần chờ một lát thôi ạ."

"Được, làm phiền cô."

Nữ nhân viên mỉm cười nhẹ: "Lê tiểu thư khách sáo quá, cứ gọi tôi là Tiểu Phàn ạ."

Cô rót một ly nước ấm từ chiếc xe đẩy nhỏ bên cạnh, nhẹ nhàng đặt lên bàn tròn nhỏ: "Mời Lê tiểu thư."

Lê Tư gật đầu thân thiện: "Cảm ơn."

Cô nâng ly thủy tinh trên bàn lên lòng bàn tay: "Phong cách trang trí của cửa hàng cô có vẻ rất đặc biệt."

-còn tiếp-